Tác giả: Thục Khách
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342128
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2128 lượt.
ung cũng chỉ là thảo dân sơn dã, có thể giúp đỡ triều đình thì tốt, bất quá có một số việc quá nguy hiểm khiến người ta hữu tâm vô lực, chỉ có thể lui một bước bảo vệ bản thân mà thôi.”
Đáy mắt Trầm Thanh đột nhiên lấp lánh, nhìn Ôn Hải không chớp mắt hỏi: “Ôn đại ca đến tá túc ở Trịnh phủ cũng là trùng hợp?”
Hắn đã thẳng thắn, Ôn Hải cũng chẳng cần che giấu, cười nhạt nói: “Muốn động đến Trấn quốc công không phải chuyện dễ dàng, Ngọc Đỉnh lên trời, vững chắc khó phá, ta bất quá cũng chỉ là tò mò xem bọn họ tính toán hành động thế nào mà thôi.”
Trầm Thanh cười nhạt: “Ngọc Đỉnh ba chân đương nhiên vững chắc, đáng tiếc cũng chỉ là cái đỉnh thiếu chân, ta đẽ xem qua, mộ phần Trịnh thái công vừa vặn ở trong đỉnh, Trấn quốc công thời trẻ sáu lần thăng trầm lên xuống, thủy chung không được trọng dụng, không những thế còn gặp phải đại họa, thiết nghĩ đó chính là nguyên cớ.”
Đỉnh thiếu một chân? hình như Ôn Hải cũng đã từng nói qua… Bạch Tiểu Bích nghe mà không khỏi nghi ngờ nhưng không tiện lên tiếng hỏi.
Trầm Thanh nhìn ra tâm tư của nàng, cười giải thích: “Đỉnh lớn như vậy ngay sau lưng mà không nhìn ra sao?”
Thì ra hắn đang nói tới ngọn núi Ngọc Đỉnh, Bạch Tiểu Bích cuối cùng cũng hiểu ra, ngẫm nghĩ một chút rồi nói: “Ta thấy đỉnh kia tứ bình bát ổn, sao lại gọi là đỉnh thiếu chân?”
Trầm Thanh lắc đầu nói: “Từ đỉnh thiếu chân trở thành Ngọc Đỉnh lên trời, quyền uy của Trấn quốc công ngày càng cao, uy danh vang dội, nếu tiểu đệ đoán không sai, hẳn là phải có cao nhân chỉ điểm, Ôn đại ca có rảnh thì lên núi xem một chút sẽ hiểu.”
Bạch Tiểu Bích không nhịn được xen vào: “Chuyện này cũng có thể thay đổi được sao?”
Trầm Thanh lắc đầu nói: “Mặc dù đã được thay đổi, nhưng là… thành cũng vì nó mà bại cũng có thể là vì đây, người có lòng muốn phá thì cũng không khó.”
Căn cứ vào những gì nàng biết thì Phạm Bát Sĩ chính là trợ thủ đắc lực mà Thánh thượng dốc hết sức lực mới chọn được, Trấn quốc công là cựu thần chiến công hiển hách, Thánh thượng được hai người ủng hộ nên mới có thể ổn định chính quyền. Nay Phạm Bát Sĩ đã bị tru di cửu tộc, Trấn quốc công… Bạch Tiểu Bích đột nhiên cảm thấy đáy lòng lạnh ngắt, trải qua chuyện Lô lão gia hôm trước, nàng vô cùng tôn kính Trịnh lão gia nên cũng vô cùng có hảo cảm với Trấn quốc công, không kìm được hỏi: “Thực sự có người định hại bọn họ sao? Vậy chúng ta phải làm sao bây giờ?”
“Ta tự có chủ ý!” Trầm Thanh nói rồi quay sang nhìn Ôn Hải, cười hì hì chắp tay nói: “Lần này tiểu đệ thật muốn chiếm lợi trước, đại ca sẽ nhường cho ta sao? Nếu quả thật được Trấn quốc công coi trọng, tiểu đệ tất sẽ không quên đại ca.”
Rõ ràng lời nói mang ý tham công nhưng biểu tình thì lại giống như tiểu hài tử tranh đoạt đồ, Ôn Hải nhịn không được cười nói: “Ta vốn chỉ tính ngồi xem mà thôi.”
Bạch Tiểu Bích ăn xong con cua trong chén liền đứng dậy thu thập mọi thứ, thấy cửa phòng Hạ Khởi thủy chung đóng chặt, nghĩ là hắn vào thành còn chưa trở lại. Nhớ tới hôm trước Diệp Dạ Tâm có nói chuyện xưa về phong thủy, càng lúc càng cảm thấy tò mò, nếu phong thủy thật sự linh nghiệm như vậy thì mộ Trịnh thái công nhất định là một mảnh bảo địa, “Ngọc Đỉnh thiếu chân trở thành Ngọc Đỉnh lên trời?!”, đến tột cùng là đã xảy ra chuyện gì? Mới vừa rồi có Ôn Hải ở đó nên nàng không dám hỏi nhiều, hiện tại nghĩ mấy cũng không thông.
Mưa tạm dừng, sắc trời vẫn còn sớm, Bạch Tiểu Bích hăng hái hẳn lên, định sẽ một mình ra khỏi Trịnh phủ để lên núi.
Mặc dù mưa trắng cả trời đất nhưng người ở bên ngoài cũng không ít, tá điền bận rộn rới lui. Tuy đang là mũa thu nhưng rừng cây vẫn tươi tốt, cả ngọn núi trông như một cái đỉnh bằng ngọc phỉ thúy thượng hạng. Sau cơn mưa lớn, đường núi cũng không khó đi như nàng tưởng, bởi vì đây là quê cũ của Trấn quốc công nên lúc người hồi hương giỗ tổ đã chi ra một khoản tiền lớn để làm đường đá, cũng là cho nông phu tiều tử thuận tiện lên núi.
Con đường đá nối thẳng lên đỉnh núi, mắt thấy sắp lên tới đỉnh, phía cuối đường chính là mộ phần Trịnh thái công rồi. Bạch Tiểu Bích đang đắc ý, hoàn toàn không để ý tới cảnh sắc xung quanh đang biến hoán.
Cây rừng ngày càng rậm rạp, che kín cả bầu trời phía trên.
Dần dần, Bạch Tiểu Bích chìm trong bóng tối. Bạch Tiểu Bích cuối cùng cũng cảm thấy không đúng lắm, cảm giác giống như là đang bị theo dõi, giống như là phía sau nàng có rất nhiều ánh mắt vậy, nội tâm không nhịn được khẩn trương.
Nàng chậm rãi bước đi, đang định quay đầu lại nhìn xem đến tột cùng phía sau mình là cái gì thì một đôi tay đột nhiên vươn tới che miệng của nàng.
Diệp Dạ Tâm ngồi trên ghế, đọc tin tức vừa được gửi tới mà không kìm được nở nụ cười: “Qủa thật đã tới, ta đã sớm nói là không nên gấp gáp, sẽ có người thay ta động thủ mà.”
“Qủa là diệu kế, bọn họ làm sao có thể ngờ tới mọi chuyện lại bại do chính mình.” Người nói chuyện có dáng người cao gầy, một thân trang phục màu lam, bên hông còn đeo theo bội kiếm, thần thái cũng như giọng nói đều hết sức cung kính: “Cũng là nha đầu kia, tại sao Thiếu chủ không mang n