Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Mệnh Tân Nương

Thiên Mệnh Tân Nương

Tác giả: Thục Khách

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342150

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2150 lượt.

mang theo thức ăn đi tới, thì ra Trần lão gia nghe nói còn có một cô nương không tiện đi vào nên đặc biệt phái người đưa thức ăn tới cho nàng. Bạch Tiểu Bích nhìn bàn thức ăn trước mặt đều là những món nàng thích, biết rõ là ý của Ôn Hải, trong lòng cảm thấy ấm áp xen lẫn chút phiền muộn, không nghĩ tới hắn lại hiểu rõ nàng đến vậy, mà nàng đối với những suy nghĩ của hắn lại hoàn toàn không rõ gì cả.
Tùy tiện ăn qua một chút, Bạch Tiểu Bích quay sang hỏi nha hoàn đưa cơm tới xem bao giờ hai người Ôn Hải mới trở về. Nha hoàn kia nghe nàng hỏi, chỉ cười nói: “Hai vị công tử cùng lão gia nhà ta trò chuyện rất vui, sợ là không thể về sớm được, nếu cô nương cảm thấy buồn chán thì có thể đi dạo một chút.”
Trời còn chưa tối hắn, Trần phủ vốn là danh gia vọng tộc, ngoài vườn hạ nhân cùng nha hoàn đứng thành đoàn, nhưng do khu vườn quá lớn nên vẫn có chút gì đó trống trải. Bạch Tiểu Bích thả hồn đi tới, đối với hành lang khắc hoa tinh xảo cùng mỹ lệ không chút hứng thú, kiến thức học được từ cuộc sống bên ngoài từ ngày đi theo Ôn Hải tới nay khiến nàng nhận ra nhiều thứ, những thứ đồ thủ công mà dân chúng cực khổ làm ra, những người nay không cần tốn chút sức liền có được, người người ca ngợi cuộc sống hào môn, cẩm y ngọc thực, quang hoa sáng rõ,… chung qui lại cũng chỉ là hủ bại mà thôi.
Ôn Hải chấp nhận hợp tác cố nhiên khiến người ta thất vọng, bất quá thì chuyện này cũng nằm trong dự liệu, hắn chính là một lòng muốn có được công danh, trước mắt Trầm gia được Hoàng thượng tín nhiệm, được Trầm Thanh tiến cử tự nhiên không còn gì tốt hơn, huống chi đối phương lại chủ động nói rõ lai lịch bản thân, chừng ấy thành ý, cự tuyệt chẳng phải là bỏ qua cơ hội sao.
Chuyện đã đến bước này, thế cuộc trước mắt gần sáng rõ, nhưng Bạch Tiểu Bích thủy chung cảm thấy những lần vô tình gặp gỡ này không đơn giản như vậy, trong lòng lại không quá kiên định, ý nghĩ từ ngày ở Trịnh phủ kia vẫn vì ngại sự có mặt của Trầm Thanh mà không có cơ hội nói rõ với Ôn Hải.
Nàng vừa đi vừa nghĩ, từ bụi cây bên cạnh bất chợt xuất hiện một bóng người ngăn trước mặt nàng: “Ngươi là ai?”
Bạch Tiểu Bích lấy làm kinh hãi, vội vàng thối lui mấy bước về phía sau.






Ác huynh hiền đệ!
Nam nhân khoảng chừng hai mấy tuổi, lớn lên cũng coi là anh tuấn, trang phục cùng phục sức vô cùng hoa lệ, chiết phiến trong tay, ánh mắt không ngừng đánh giá nàng: “Ngươi không phải nha hoàn nhà ta, ngươi từ đâu đến?”
Bạch Tiểu Bích để ý thấy cặp mắt đối diện lóe sáng, biết hắn là dạng con nhà giàu thích trêu hoa ghẹo nguyệt, vội vàng cúi thấp đầu, vừa muốn tránh né thì lại nghe người này xưng là “nhà ta”, đại vị của người trong Trần phủ không khó đoán, thân là khách nhân thì không thể thất lễ với chủ nhà, nếu không Ôn Hải nhất định sẽ bị khó dễ. Bạch Tiểu Bích nghĩ vậy, miễn cưỡng thấp người hành lễ nói: “Tiểu nữ theo biểu ca tá túc quí phủ, vô tình quấy nhiễu công tử, xin công tử lượng thứ.”
“Tá túc?” Vị công tử đối diện hình như nhớ tới chuyện gì đó, đến gần nàng hỏi: “Biểu ca ngươi chính là vị phong thủy tiên sinh mới tới kia? Nghe nói bản lãnh rất cao?”
Lời hắn nói nghe rất lọt tai, Bạch Tiểu Bích vội nói: “Công tử quá khen!”
Trần Thụy cười lớn nói: “Ngươi đừng giả bộ, cái gì mà biểu ca biểu muội chứ? Cô nam quả nữ ra ngoài lâu như vậy, ngươi dám chắc chắn giữa hai người các ngươi không có xảy ra chuyện gì mờ ám?”
Bạch Tiểu Bích càng nghe càng không thể chịu nổi, thật sự không muốn dây dưa với loại người như hắn, nén giận bước đi.
Trần Thụy vội vàng kéo nàng lại: “Ngươi đừng tức giận, ta chỉ trêu ngươi chút thôi mà, ngươi cùng biểu ca đương nhiên trong sạch, ta biết ngươi sợ hắn không chịu đáp ứng, không bằng ngày mai ta đi nói với hắn, hắn cứ làm phong thủy tiên sinh của hắn, ngươi ở lại đây theo ta, như vậy chẳng tốt hơn sao?”
Bạch Tiểu Bích thật sự tức giận, hất tay hắn nói: “Công tử tự trọng.”
Trần Thụy háo sắc xưa nay, nào có thể để nàng thoát được, vòng tay ôm lấy nàng nói: “Bằng quyền thế của Trần gia ta, có biết bao nhiêu thiếu nữ nằm mơ cũng muốn được ta để ý, ta coi trọng ngươi chính là cuộc sống giàu sang của ngươi đã tới, chẳng lẽ ngươi thật sự không để ý tới sao?”
Bạch Tiểu Bích nổi giận, khổ nỗi khí lực không đủ, giãy thế nào cũng không thoát ra khỏi hai cánh tay hắn, chung quanh không có một bóng người, nếu kêu lên thì sợ bị người ta bắt gặp mà buông lời thị phi, nhất thời cái khó ló cái khôn, vội vàng nhấc chân dẫm mạnh lên chân hắn, thừa dịp hắn đau mà buông tay, vội vàng xoay người bỏ chạy.
Trần Thụy cả giận nói: “Mềm ngươi không chịu, ngươi nghĩ mình có thể chạy thoát sao?”
Tiếng bước chân phía sau ngày một gần, Bạch Tiểu Bích sợ hãi, cắm đầu chạy về phía trước, ngay tại khúc quanh, một bóng người đột nhiên bước ra, Bạch Tiểu Bích không kịp phản ứng, va đầu vào ngực người kia.
Người nọ vịn nàng đứng dậy, trầm giọng hỏi: “Có chuyện gì mà ngươi kinh hoảng vậy?”
Thanh âm thập phần quen thuộc, Bạch Tiểu Bích vội vàng ngẩ


Polly po-cket