Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Sơn Mộ Tuyết

Thiên Sơn Mộ Tuyết

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341561

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1561 lượt.

thăm cậu thôi chứ gì? Làm người phải có lương tâm chứ, cậu thôi cái kiểu đứng núi này trông núi nọ đi, cẩn thận có ngày bị sét đánh chết cho mà xem.
Thấy tôi câm như hến, Duyệt Oánh hơi bực mình, cốc cho tôi một cái:
- Tớ chúa ghét cái kiểu của cậu, tớ ghét nhất loại “đã ăn trong nồi lại còn trông trong bát”, cậu thực sự không quên được tay Tiêu Sơn ấy, thế thì chia tay đi, rồi tha hồ mà giành Tiêu Sơn về.
- Tớ không bỏ anh ta được.
Tôi uể oải nói với Duyệt Oánh, cũng là tự nói với chính mình:
- Tớ không thể chia tay được.
- Thế thì cậu phải thu trái tim mình lại đi. – Duyệt Oánh bực dọc nói. – Đối xử với người ta cho tử tế vào.
Trái tim ư?
Mạc Thiệu Khiêm đâu cần trái tim này của tôi. Tôi chỉ có thể đợi, đợi đến khi hắn phát chán, phát ngấy, mất hứng với mình, đợi hắn buông tha mình, quên mình đi.
Đã gần ba năm rồi, tôi vẫn chờ, bất kể tôi có ngoan ngoãn, duyên dáng hay giận dỗi, nũng nịu, hắn vẫn vậy. Bao nhiêu chiêu trò hữu dụng tôi đều lôi ra cho đến khi chẳng còn kế nào khả thi. Có những lúc tôi khiến hắn vô cùng bực bội, nhưng qua cơn giận, hắn vẫn không nỡ để tôi khăn gói ra đi.
Nhiều lúc tôi tự hỏi, tóm lại hắn thích tôi ở điểm nào? Chẳng lẽ hắn lại ưa khuôn mặt của tôi sao?
Cũng có thể hắn từng yêu một người, yêu đến cuồng si nhưng họ không thể đến được với nhau, mà vừa khéo tôi lại hao hao giống cô ta chăng? Phim truyền hình và phim điện ảnh bây giờ đều thế cả, tiểu thuyết cũng thường xuất hiện loại tình tiết bắc cầu này, nhưng hôm qua, tôi cũng thử thăm dò rồi đấy thôi, kết quả là khiến hắn nổi điên lên. Hắn giận không phải vì tôi đoán trúng mà vì tôi dám cả gan gặng hỏi hắn.
Bấy lâu nay, tôi luôn có cảm giác hắn coi tôi như trò hề. Hắn kiên nhẫn xem tôi còn trò gì chưa chơi, ban đầu thì khóc lóc, vùng vẫy trong tuyệt vọng, về sau lại cố tình khúm núm nhưng vẫn dè dặt. Hắn luôn bàng quan, thờ ơ như một kẻ đang xem trò vui, tôi chẳng khác nào con dế trong bao diêm, thỉnh thoảng bị hắn lôi ra đùa nghịch rồi gào toáng lên vì chẳng thấy địch thủ đâu.
Tôi không hiểu gì về Mạc Thiệu Khiêm, trong khi hắn nắm quá rõ nhược điểm của tôi. Ngay từ lúc bắt đầu, cuộc chơi này đã không hề công bằng, tôi phải làm thế nào mới chia tay hắn được đây?
Chỉ khi hắn chọn ngừng chơi mà thôi, chứ tôi làm gì có quyền chọn lựa.
Hôm sau, Duyệt Oánh và Triệu Cao Hưng lại đến thăm tôi, lần này còn có cả Mộ Chấn Phi. Anh ta cũng mua hoa đến, tôi thấy vui hơn hẳn:
- Em nằm viện thì ai cũng tặng hoa sao? Sao lần trước em cũng nằm viện mà anh lại không tặng?
Mộ Chấn Phi nói:
- Lần trước chúng mình đã thân nhau đâu.
Thân mới tặng hoa ư? Thể loại logic gì thế này?
Về sau, Duyệt Oánh mới nói:
- Đừng tin anh ấy, chiều nay anh ấy làm báo cáo ở trường, hoa này do một em ở hậu đài tặng anh ấy đấy. Con gái nhà người ta thì chan chứa tình cảm là thế, còn anh ấy lại nói: “May quá, tôi có bạn đang nằm viện, hoa này tôi có thể tặng lại cho cô ấy được không?” Làm người ta ức đến ứa nước mắt đấy.
Tôi cười nắc nẻ nên vết thương trên lưng đau âm ỉ, đúng là Mộ Chấn Phi, giẫm chân lên mảnh đất toàn trái tim mỏng manh, vậy mà vẫn thản nhiên như không.
Bốn người chúng tôi ở bên nhau lúc nào cũng rôm rả. Tài xế của Mạc Thiệu Khiêm mang cơm tối đến, gõ cửa nhưng bọn tôi đều không biết, đến khi chú ấy đẩy cửa bước vào, tôi mới để ý có người tới. Lúc đó chú tài xế cũng có vẻ bất ngờ, có lẽ không nghĩ trong phòng lại nhiều người đến thế. Nhưng cũng tự hiểu tất cả đều là bạn học của tôi, chú ấy đảo mắt quanh một lát, có vẻ hơi để ý đến Mộ Chấn Phi. Cũng chẳng thể trách, nhìn Mộ Chấn Phi đẹp trai ngời ngời thế này, đi ngoài đường chưa biết chừng sẽ có người của công ty tìm kiếm ngôi sao đến mời anh ta đóng quảng cáo cũng nên. Chú tài xế đặt cặp lồng giữ nhiệt xuống tủ đầu giường, nói:
- Đồng tiểu thư, đây là cháo cá, cô nhớ tranh thủ ăn lúc còn nóng.
Tôi nói cảm ơn, chú tài xế lịch sự gật đầu với từng người trong phòng, xem như chào hỏi qua loa rồi ra về.
Triệu Cao Hưng hỏi:
- Người vừa rồi là ai thế?
Có lần Duyệt Oánh đã gặp chú tài xế đến đón tôi rồi nên cô ấy nhanh nhảu đáp:
- Lái xe của bạn trai Đồng Tuyết.
Triệu Cao Hưng giật nảy mình:
- Đồng Tuyết có bạn trai á? Thế cậu với anh tớ là sao đây?
Tôi liếc xéo Mộ Chấn Phi, anh ta lại khoe lúm đồng tiền duyên chết người:
- Anh đã nói anh với Đồng Tuyết chỉ là bạn bè bình thường thôi, các chú lại không tin, giờ đã tin chưa?
Dựa vào thâm niên hóng hớt của mình, tôi biết một điều chắc chắn là đương sự càng phủ nhận tin đồn thì tin đồn lan càng nhanh. Tôi trừng mắt với Mộ Chấn Phi, thực sự không hiểu nổi anh ta rốt cuộc có cố ý hay không nữa.
Tôi không ngờ hôm ấy Tiêu Sơn cũng tới bệnh viện. Lúc đó, trời nhá nhem tôi, bọn Duyệt Oánh đã về hết, cô y tá ra ngoài mua cam, mình tôi ngồi trong phòng bệnh chơi đua xe trên PSP. Đang lao vun vút qua đoạn nguy hiểm thì có tiếng gõ cửa, tưởng cô y tá đã về nên tôi cũng không ngẩng đầu, chỉ chăm chăm chơi, miệng nói:
- Mời vào.
Tiếng bước chân rất nhẹ gợi tôi s