Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Sơn Mộ Tuyết

Thiên Sơn Mộ Tuyết

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341566

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1566 lượt.

iệu Khiêm thoáng tỏ vẻ hờ hững:
- Còn một người nữa, đợi đến đủ đã.
Thật không ngờ, ngoài tôi ra, còn có thêm người khác khiến Mạc Thiệu Khiêm phải chờ, có vẻ ngông nghênh đây. Tự dưng tôi có linh cảm chẳng lành, trộm nghĩ, hắn không nhạt nhẽo đến mức mời Tô San San tới ký tặng tôi thật đấy chứ?






Có nằm mơ tôi cũng không ngờ, người Mạc Thiệu Khiêm đợi hóa ra là Mộ Chấn Phi.
Lúc phục vụ dẫn anh ta vào, tôi điếng người.
Tôi còn tưởng mình nhìn nhầm hoặc khói mù khiến tôi có ảo giác rồi chăng? Nhưng người đó đúng là Mộ Chấn Phi. Dù nhìn anh ta cò phần xa lạ khi mặc com lê, đeo cà vạt chỉn chu nhưng anh ta đúng là Mộ Chấn Phi.
Hình như Mộ Chấn Phi cũng rất ngạc nhiên, nhưng anh ta chỉ đảo mắt qua tôi, sau đó lập tức quay sang Mạc Thiệu Khiêm.
Mạc Thiệu Khiêm vẫn ngồi yên vị, giọng lạnh nhạt:
Mộ Chấn Phi nhìn hắn rồi bật cười, trên má vẫn hiện lên lúm đồng tiền đẹp rạng ngời như thường lệ:
- Lúc đó nói sau.
Hai người họ chỉ lo nói chuyện, không một ai bận tâm đến tôi. Nhưng tôi ngồi đó mà như ngồi trong hầm băng, thậm chí đầu ngón tay cũng lạnh toát.
Bồi bàn rục rịch mang món lên, rót rượu vào ly cho tôi. Bấy giờ Mạc Thiệu Khiêm mới quay sang nói:
- Em vừa khỏi bệnh, đừng uống rượu. – Rồi gọi người đổi cho tôi cốc nước hoa quả.
Đến gượng cười mà tôi cũng không làm được. Bấy lâu nay, tôi cứ đinh ninh Mộ Chấn Phi được sinh ra trong một gia đình khá giả nhưng có ngờ đâu anh ta lại có dây mơ rễ má với Mạc Thiệu Khiêm, thậm chí không đơn thuần dừng lại ở mức độ hời hợt thông thường.
Tôi tự hỏi có khi nào anh ta là con của Mạc Thiệu Khiêm không? Không đời nào, Mạc Thiệu Khiêm mới ba mươi hai tuổi, làm sao có con trai đang học đại học được. Mà cũng có thể là em trai, nhưng sao không cùng họ Mạc nhỉ?
Tuy tôi không biết nhiều về Mạc Thiệu Khiêm nhưng cũng nghe láng máng sự tích bố hắn gây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng. Vào đúng thời kỳ kinh tế đang phát triển nhanh chóng, ông khởi nghiệp từ nhà máy hóa chất, sau chuyển sang làm cảng container, một tay kiến lập cơ nghiệp hùng mạnh này. Vào lúc công việc kinh doanh đang lên như diều gặp gió, ông đột ngột qua đời. Tuy đang ở nước ngoài, nhưng chàng thanh niên trẻ Mạc Thiệu Khiêm đã bỏ dở con đường học hành, trở về nước tiếp quản công ty. Trước kia, hắn vốn theo học ngành Quản trị kinh doanh, khoảng hơn mười năm gần đây, hắn càng ngày càng chứng tỏ thực lực của mình.
Lý lịch trích ngang của đại gia tầm cỡ xưa nay thường bị thêm mắm dặm muối khá nhiều. Người có tiền mà, TVB chiếu đi chiếu lại đến phát ngán rồi. Tôi không khoái màn ân oán của giới thượng lưu, thực ra, Mộ Chấn Phi là gì của Mạc Thiệu Khiêm thì có liên quan gì tới tôi? Một khi Mộ Chấn Phi biết tường tận con người tôi rồi, cùng lắm là sẽ khinh thường ra mặt, sau này coi nhau như người dưng là xong chứ gì?
Tôi chẳng thèm bận tâm. Nghĩ thấu đáo rồi, tôi bèn lên dây cót tinh thần, ăn một bữa thật thịnh soạn.
Giữa chừng, Mạc Thiệu Khiêm ra ngoài nghe điện thoại khoảng mười phút, bỏ lại tôi và Mộ Chấn Phi trên bàn ăn. Tôi vẫn không hé răng nửa lời, chỉ cắm cúi vào món canh “có cơm mồm” khoái khẩu của mình. Mộ Chấn Phi cũng vậy, phong cách ăn uống của anh ta thật lịch sự, nhã nhặn, đâu ra đấy, phong thái y chang vị giáo sư thường hướng dẫn chúng tôi hơ ống nghiệm trong phòng thực hành, mọi thứ đều trơn tru gọn gàng, quả thực khiến lòng tôi nhiều nỗi hoang mang.
Lúc trở lại bàn ăn, Mạc Thiệu Khiêm và Mộ Chấn Phi cũng không trao đổi nhiều. Bữa cơm giữa ba người diễn ra trong bầu không khí im ắng đến kỳ lạ. Hậu quả là tôi ních đầy một bụng đồ ăn, không thể nào ăn nổi thêm món tráng miệng nữa. Mạc Thiệu Khiêm nói với Mộ Chấn Phi:
- Để tài xế đưa cậu về.
- Không cần đâu anh.
- Vậy cậu cứ suy nghĩ chuyện thực tập…
Lời chưa dứt, Mộ Chấn Phi đã trưng ra vẻ mặt hiếm thấy. Vẻ mặt đó dường như có nét khó chịu kiểu trẻ con:
- Được rồi mà anh rể, em biết rồi!
Tối nay, tôi bị sấm sét oanh tạc mấy lần liền nên chân tay có chút tê tê.
Lúc lên xe về nhà, tôi tỏ vẻ biết điều, ngồi ngay ngắn, mắt nhìn ra khoảng đèn rực rỡ lung linh ngoài cửa xe, cuộc sống về đêm của thành phố này vẫn luôn náo nhiệt như thế. Tôi biết hôm đó, chú tài xế đã nhận ra Mộ Chấn Phi, cho nên Mạc Thiệu Khiêm mới dàn xếp “bẫy tiệc” tối ngày hôm nay. Không biết ai đã nghĩ ra hai chữ “bẫy tiệc” hay ho ấy vì đích thị nó là một cái bẫy, miệng mời khách dùng cơm, lòng giăng bẫy hại người. Từ đầu đến cuối, Mạc Thiệu Khiêm vẫn thản nhiên, tôi không hiểu hắn đang nghĩ gì, xưa nay, tôi chưa lúc nào cắt nghĩa được con người hắn, muốn đoán xem tâm trạng của hắn thế nào quả là một việc vô cùng mệt mỏi.
Có lẽ hắn chỉ đang cảnh cáo, muốn tôi hạn chế qua lại với Mộ Chấn Phi mà thôi. Nhưng sao phải quanh co, phí sức thế, chỉ cần nói thẳng với tôi rằng Mộ Chấn Phi là em vợ của hắn đấy, đảm bảo ngón ù té quyền của tôi sẽ ăn đứt Na Tra. Tôi nào phải hạng không biết sợ chết, cũng chẳng phải ngữ không biết nhục, tôi luôn chủ động trán


Teya Salat