Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341573
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1573 lượt.
tôi chưa từng thấy Mạc Thiệu Khiêm lên ti vi, thậm chí cũng hiếm khi bắt gặp tên công ty hắn xuất hiện trên tin tức tài chính, có chăng cũng chỉ là mấy dòng sơ sài, hời hợt, ví dụ như lần thu mua quy mô trung bình này. Mạc Thiệu Khiêm làm ăn rất kín kẽ, trước nay không thích phô trương. Thế nên, tôi vẫn luôn thắc mắc tại sao lần trước hắn lại xuất hiện cùng Tô San San, đã thế còn tình tứ nắm tay nhau băng qua đường nữa chứ, việc này không giống tác phong hằng ngày của hắn.
Về đến nhà, tài xế đuổi theo, đưa cho hắn một chiếc túi. Hắn sực nhớ ra, rồi chuyền cho tôi:
- Cho em đấy!
Dường như đã thành lệ, mỗi lần nguôi giận là hắn lại mua quà tặng tôi, tôi cũng chẳng hiểu điều đó hàm ý gì, có thể hắn quen dùng cách này để biểu thị hắn không thèm chấp tôi nữa.
Tôi đón lấy:
- Cám ơn anh!
Đang định cất đi, Mạc Thiệu Khiêm bất ngờ hỏi:
- Không mở ra xem à?
Tôi vâng lời mở chiếc hộp, bên trong là nhẫn đá quý. Viên đá quý có màu đỏ không sậm lắm, tuy viên đá khá to nhưng ước chừng giá cả cũng chỉ tầm tầm. Trái lại, hình thức khảm nạm khá đẹp, xung quanh viền nhiều viên kim cương nhỏ xíu, nhìn giống hệt chiếc nhẫn “trứng chim bồ câu” từng xuất hiện trong một bộ phim điện ảnh.
Tôi đóng chiếc hộp lại, chợt nhận ra hình như hắn đang nửa cười nửa không, cũng không hiểu hắn cười cái gì.
Đợt nghỉ lễ Quốc khánh, tôi theo hắn sang Hồng Kông, chúng tôi từng đi xem bộ phim ấy. Hôm đó, chuyện làm ăn đã bàn bạc xong xuôi, hắn cùng tôi ngồi ở khách sạn dùng trà chiều, hiếm lắm mới có dịp được nghỉ ngơi. Không hiểu sao lại nhắc đến phim ảnh, thế là chúng tôi đi xem Sắc giới. Rạp phát tiếng Quảng Đông, tôi nghe chẳng hiểu nổi một câu, giữa chừng đã lăn ra ngủ. Lúc choàng tỉnh, đập vào mắt tôi là hình ảnh đặc tả của Thang Duy trên màn hình, nhìn cô ấy buồn rười rượi ngồi trên một chiếc xe kéo, đưa tay vuốt lại cổ áo, tôi nhớ mãi hình ảnh chiếc nhẫn khá to trên ngón tay cô ấy, còn vẻ mặt cô ấy lại nhạt nhòa và xa dần, chẳng biết lúc đó cô ấy đang nghĩ gì.
Tôi lơ mơ ngủ, nhưng vẫn biết phim sắp hết. Trên đường về, Mạc Thiệu Khiêm hỏi:
- Thấy phim thế nào?
Tôi ngẫm nghĩ hồi lâu rồi nói:
- Chiếc nhẫn to mà đẹp quá.
Trước kia, hắn từng tặng tôi mấy chiếc nhẫn, bét nhất cũng phải kim cương sáu carat, thông thường trên đó sẽ khắc tên tôi. Nói thật, kim cương cũng là đá cả thôi, nhiều khi tôi vẫn tự hỏi, mấy cái nhẫn khắc tên ấy liệu có bán được không? Không được thì bán đá mặt đá thôi vậy. Tôi cất chiếc nhẫn vào két an toàn, Mạc Thiệu Khiêm vỗ vào két sắt, hỏi bâng quơ:
- Trong này để những gì rồi?
Tôi cố tình ẽo ợt, nói:
- Thì toàn đồ anh tặng.
Hắn nhướn mày:
- Nhưng bình thường có thấy em đeo đâu.
Tôi khai thật:
- Anh tặng em toàn đồ quý giá, em là sinh viên quèn, chẳng nhẽ lại đeo tới trường?
Hình như hắn vừa bật cười rồi kéo tôi vào lòng. Nhiều lúc hắn thích ôm tôi như vẫn thường ôm Đáng Yêu, nhưng lần nào hắn cũng siết chặt vòng tay khiến người ta thấy ngộp thở. Hơi thở hắn thoảng lướt qua má, gợi cảm giác ngứa ngáy, khó chịu. Hắn nói:
- Tối nay cho em cơ hội để đeo, chúng mình ra ngoài dùng cơm.
Có lẽ đây là lần đầu tiên hắn tự tay chọn quần áo cho tôi, tôi nghĩ bụng, tâm trạng hắn phấn khởi thế chắc là công việc làm ăn thuận lợi lắm. Thông thường những lúc thế này, tôi luôn biết điều nịnh nọt thêm một chút cho hắn vui, đơn giản vì hắn vui thì tôi sẽ dễ sống. Hắn chọn cho tôi một bộ đầm màu xanh ngọc trễ ngực, nói:
- Đeo chuỗi vòng sapphire năm ngoái tôi tặng em đi.
Tôi thay váy xong, ra ngoài đã thấy hắn chọn xong cho tôi đôi giày đi kèm.
Nói thật, tôi mua quần áo chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, có lúc lượn lờ với Duyệt Oánh, nhưng thỉnh thoảng vẫn đi mò mẫm ở mấy tiệm nhỏ lẻ với bạn học, loại áo phông ba mươi lăm tệ một chiếc cũng rất đẹp. Thế mà Mạc Thiệu Khiêm lại dám khinh thường mắt thẩm mỹ của tôi, cho nên, nhiều khi cửa hàng gửi catalogue đến, tôi chỉ chọn bừa lấy vài cái. Đằng nào thì hệ thống phục vụ ở mấy cửa hàng ấy cũng khá chu đáo, chỉ cần tôi từng mua quần áo ở đó, size gì họ cũng nhớ hết.
Tôi chẳng nhớ nổi mình đã mua đôi giày cao gót này khi nào nữa, xỏ vào chân là cả người cao ngất ngưởng. Nhưng nhờ nó mà tôi đứng cạnh Mạc Thiệu Khiêm không đến nỗi quá thấp.
Tại hắn quá cao, nếu tôi đi giày bệt, chắc cả đời chỉ biết nghểnh cổ nhìn hắn.
Hắn dẫn tôi tới một nhà hàng mới khai trương tọa lạc trên tòa nhà cao nhất trong thành phố, họ làm nền bằng thủy tinh khiến cả nhà hàng như lơ lửng giữa không trung, người sợ độ cao tốt nhất đừng nên vào. May mà trong nhà hàng có thả băng khô, dường như toàn bộ sàn nhà đều chìm trong lớp mây mù.
Giám đốc nhà hàng thân chinh ra chào hỏi chúng tôi, còn tặng thêm champagne. Chỗ ngồi của chúng tôi nhìn xuống khu buôn bán sầm uất như bàn cờ của thành phố, từ độ cao này ngó xuống, cảnh vật hiện ra lúc tỏ lúc mờ, tựa như phông nền. Mạc Thiệu Khiêm xem xong menu, đưa cho người phục vụ:
- Cho tôi món đặc biệt của nhà hàng.
Người phục vụ hỏi:
- Thưa Mạc tiên sinh, có mang lên luôn không ạ?
Mạc Th