Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341567
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1567 lượt.
ực nhớ đến một điều. Tôi nghĩ có lẽ mình nghe lầm rồi, hoặc tôi đang nằm mơ, đáng lẽ ngón tay phải giữ chặt phím bấm, nhưng không rõ từ lúc nào đã buông lỏng.
Bao năm nay, tôi vẫn nhận ra tiếng bước chân của anh.
Màn hình hiển thị OVER, mất vài giây, tôi mới ngẩng được lên, đúng là Tiêu Sơn. Vẫn bộ quần áo thể thao thoải mái, anh xách theo một túi đồ. Ánh đèn tuýp trong phòng bệnh sáng đến khác thường, tôi có cảm giác anh vừa cao vừa xa, đứng ngay đó thôi mà dường như xa xôi vô cùng.
Mãi tôi mới nghe thấy tiếng mình cất lên:
- Là anh à?
Anh nhoẻn miệng cười:
- Hôm qua nghe Cao Hưng nói em ốm, trùng hợp quá, bà ngoại anh cũng đang nằm ở bệnh viện này, ngày nào anh cũng ghé thăm. Lúc đầu không biết em nằm ở phòng nào, may có cô y tá giúp anh tra tên.
Anh đặt túi giấy lên chiếc tủ lạnh đầu giường, bên ngoài túi có in logo một tiệm bánh ngọt, anh nói:
- Anh mua ở một cửa hàng gần bệnh viện, không biết có ngon không.
Anh vẫn nhớ thói hảo ngọt lúc ốm của tôi, nhưng tôi không dám tự suy diễn, hình như năm xưa, chúng tôi đã nói rõ với nhau rồi: chia tay, nhưng vẫn làm bạn.
Tôi cười giả lả, kiếm được một câu để nói:
- Lâm Tư Nhàn sao rồi? Cô ấy vẫn khỏe chứ?
Anh ngồi im một lúc, lát sau mới nói:
- Hôm nay cô ấy có tiết học.
Thực ra tôi thấy mình nhìn anh bằng một ánh mắt rất thản nhiên, giống như chưa từng xảy ra bất cứ chuyện gì. Rõ ràng tôi đang có chịu đựng, nhưng điều này chẳng là gì so với những khó khăn tôi đã từng gắng gượng vượt qua.
Không khí trong phòng bỗng chùng xuống, bởi tôi không biết nên nói gì với anh. Có lẽ anh cũng cảm thấy khó xử, thế nên chưa đầy một phút, anh đã lên tiếng:
- Vậy… Tối nay anh có việc, anh về đây.
- Em tiễn anh.
- Không cần, em là người bệnh mà.
Anh rời căn phòng được khoảng hai, ba phút, tôi mới trượt khỏi giường, lao thẳng ra ngoài, chạy một mạch đến đầu hành lang, ở đó có một ban công nho nhỏ, có thể nhìn xuống sân.
Sân trước bệnh viện trồng toàn cây hòe gai, mùa này lá đã rụng hết, những chạc khô thon thon xiên ngang ánh đèn đường như rong tảo bồng bềnh trong chậu thủy tinh trong suốt. Qua đám rong tảo chằng chịt ấy, tôi kiếm tìm một bóng hình quen thuộc, dù rất xa, rất ca, nhưng tôi vẫn tìm thấy anh từ cái nhìn đầu tiên. Dáng dấp ấy, tôi vừa đưa mắt nhìn là đã tìm thấy ngay.
Anh chậm rãi cất bước, bóng lưng hơi gầy, ba năm qua anh chẳng béo lên tẹo nào, chỉ ngày càng cao. Trời tối, gió lùa lạnh lẽo nhưng tôi không cảm thấy lạnh, giống như năm xưa, mỗi lần sắp vào tiết, tôi chỉ muốn nán lại ngoài hành lang, dõi mắt theo bóng anh từ sân cỏ chạy vào.
Lúc đó, nhất định anh sẽ ngẩng đầu, từ đằng xa, nhoẻn miệng cười với tôi.
Nhờ nụ cười của anh mà bầu trời trong tôi xanh hơn bao giờ hết.
Kia đúng là Tiêu Sơn của tôi rồi.
Tôi nhìn bóng anh khuất sau góc rẽ, giống như mỗi giấc mơ của tôi. Xi măng dưới chân thoạt đầu còn cứng cáp, về sau đã mềm nhũn, tôi như giẫm lên một miếng bông, khó giữ được thăng bằng, vết thương cũng nhói đau, gió lùa vào khiến người tôi run lẩy bẩy.
Tôi đứng đó mãi, đến khi cái lạnh ngấm vào xương tủy mới chịu về phòng. Cô y tá đã về từ lâu, đang dáo dác đi tìm tôi. Thấy tôi đi chân trần, cô ấy giật mình, vội đi lấy nước cho tôi rửa chân.
Tôi nhúng chân vào chậu nước, nước nóng giãy như kim chích nhưng cũng chẳng buồn xuýt xoa. Tôi nhớ Tiêu Sơn, nhớ từng cử chỉ và những lời anh nói ngay tại căn phòng này. Thực ra, anh chỉ nán lại một lúc ngắn ngủi nhưng chỉ cần một giây thôi, anh đã khiến tôi có cảm giác sống không bằng chết.
Tôi không ăn bánh kem anh tặng, chỉ sợ ăn rồi sẽ ứa nước mắt, không thì cũng hóa rồ rồi làm điều gì đó dại dột. Tôi đành cho cô y tá, cô ấy rất vui, nói là sẽ đem về cho con gái ăn.
Ngày trước, bất cứ thứ gì Tiêu Sơn đưa, tôi đều giữ như báu vật, dù là cục tẩy hay cái kẹp sách. Nhưng giờ đây, tôi phải nghiêm khắc hơn với bản thân mình, vì anh đâu còn là của tôi nữa. Tôi phải quên anh, bằng bất cứ giá nào, tôi phải quên được anh.
Tiêu Sơn kể, ngày nào anh cũng tới thăm bà ngoại, nhưng sau hôm đó, tôi không hề gặp lại anh, mà tôi cũng không đủ can đảm để đi hỏi xem bà Tiêu Sơn đang nằm phòng nào, khoa nào. Dù năm đó, bà đối xử với tôi hết mực ân cần, nhưng tôi sợ đối mặt với anh. Ngày nào Duyệt Oánh và Triệu Cao Hưng cũng đến thăm, nhưng tôi không hề nhắc đến Tiêu Sơn.
Tôi sẽ quên được anh thôi.
Ngày xuất viện, tôi cũng tránh luôn cả Duyệt Oánh, vì Mạc Thiệu Khiêm đột nhiên gọi điện, nói là sẽ đến đón tôi về.
Tuy thường ngày tôi chỉ biết xem báo lá cải nhưng thỉnh thoảng vẫn xem tin tức tài chính, đương nhiên tôi thừa hiểu làm gì có chuyện hắn tốt bụng đột xuất, muốn tới đón tôi. Chẳng qua công ty hắn đang định thu mua một công ty kỹ thuật ở vùng này, tôi đoán hắn đến đây để chỉ đạo công việc. Có điều, hắn tiện thể ghé qua đón tôi thế này khiến tôi vừa mừng vừa lo. Lần trước làm trước hắn giận đùng đùng, tôi còn tưởng hắn sẽ cho tôi vào quên lãng, suốt nửa năm không thèm ngó ngàng, như người ta vẫn thường nói “bị ra rìa” ấy mà.
Trước nay,