Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341594
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1594 lượt.
tôi bằng anh mắt hiếu kỳ, tôi đọc tên toàn nhà đối diện bên kia đường, Tiêu Sơn nói:
- Em đừng đi đâu cả, anh đến đó ngay đây.
“Giá như Tiêu Sơn biết, nếu Tiêu Sơn biết”, bao nhiêu năm qua, câu giả thiết ấy đã giúp tôi tồn tại được đến ngày hôm nay. Một khi Tiêu Sơn biết, anh sẽ không cư xử tệ với tôi như kẻ khác từng làm. Dù cuộc đời có ruồng bỏ tôi, anh vẫn sẽ tới tìm tôi như ngày nào.
Lúc Tiêu Sơn hiển hiện ngay trước mắt, tôi không biết rốt cuộc mình đã nói những gì, tôi siết chặt tay áo anh như giữ lấy ngọn cỏ cứu mạng cuối cùng. Tôi thì thào câu gì đó, cứ có cảm giác tất cả mọi chuyện như một cơn ác mộng kéo dài lê thê, đến tận bây giờ tôi mới được gặp Tiêu Sơn, anh xuất hiện trong mơ như bao mong đợi mòn mỏi. Tiêu Sơn đứng đó mà tôi vẫn thấy tất cả chỉ là cơn mộng mị, nếu không, anh đã không tới, anh đã chẳng xuất hiện ở nơi này. Mãi đến lúc anh dìu tôi lên taxi, dúi cho tôi một bịch khăn giấy, những cảm xúc chất chứa, dồn nén bấy lâu bỗng nhiên vỡ òa, tôi úp mặt vào lòng bàn tay, cho phép mình được bật khóc nức nở. Tôi biết mình tham lam vô độ, bất kể mình đang ở đâu, tôi vẫn luôn mong một ngày nào đó, anh sẽ trở về bên tôi.
Anh đưa tôi tới một căn hộ, trong phòng ngổn ngang bừa bộn, chứng tỏ nơi đây không hề có người dọn dẹp, tôi cũng không đủ sức để nghĩ nữa. Anh lấy khăn để tôi đi rửa mặt. Đứng trước bồn rửa mặt, nước xả ào ào, tôi ngơ ngác nhìn mình trong gương, đôi mắt sưng vù, cả mặt phù thũng, tôi đã khóc quá nhiều. Dù không phải thế đi chăng nữa thì tôi cũng hiểu, mình đâu còn là Đồng Tuyết của ngày nào.
Nhưng tôi biết phải làm sao đây? Lòng tôi rối như tơ vò, không tài nào tìm ra đầu sợi, cũng chẳng muốn đối mặt với bất cứ điều gì.
Lúc ra ngoài, tôi thấy Tiêu Sơn đang ngồi hút thuốc bên cửa sổ.
Lần đầu tiên, tôi bắt gặp anh bên điếu thuốc. Khoảnh khắc ngắn ngủi gặp anh ở tiệm ăn, tưởng như anh đã bước ra từ ngày hôm qua, suốt chặng đường, anh cầm tay tôi không nỡ buông. Nhưng giờ phút này, anh đứng đó xa cách mà lạ lẫm như một ai đó xa lạ, một người tôi không hề quen.
Tôi ngồi xuống sofa, Tiêu Sơn liền dập tắt điếu thuốc. Anh cất giọng hỏi:
- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Tôi ngẩng đầu nhìn anh, cất giọng lí nhí gần như van nào:
- Đưa em đi được không? Đi đâu cũng được.
Tôi biết mình lại đang hy vọng hão huyền. Tôi luôn mơ có một ngày Tiêu Sơn trở bề, anh tới tìm tôi và dắt tôi đi bỏ trốn. Nhưng tôi biết rõ anh không còn là Tiêu Sơn của mình nữa rồi. Tiêu Sơn của ngày hôm nay đã thuộc về Lâm Tư Nhàn. Đời tôi đã từng một lần làm chuyện nhục nhã, bây giờ lại toan tái diễn, nhưng thực chất tôi chỉ muốn trốn chạy đến một nơi vắng vẻ không một bóng người. Và giờ chỉ cần một cái lắc đầu của Tiêu Sơn thôi là tôi lập tức biến thành con kiến bị nghiền nát dưới ngón tay của số phận.
Nhưng Tiêu Sơn đáp không hề do dự:
- Được!
Anh vào phòng lấy áo khoác, lúc ta liền gọi tôi:
- Đi thôi!
Không biết anh định dắt tôi đi đâu nhưng tôi vẫn ngoan ngoãn đi theo. Anh đưa tôi ra ga tàu và mua hai chiếc vé. Trong màn đêm đen kịt, ngoài cửa sổ chẳng thấy bất kỳ thứ gì. Tôi mệt mỏi, uể oải đến rã rời, anh nói:
- Ngủ đi, tàu vào ga anh sẽ gọi em.
Tôi thiêm thiếp chìm vào giấc ngủ sâu, mặc những âm thanh ồn ã trên tàu, mặc đèn trần sáng lóa, toa ghế mềm không ngớt tiếng nói cười rỉ rả. Tôi đã có một giấc ngủ say giữa khung cảnh huyên náo, bởi trong lòng biết chắc, Tiêu Sơn đang ngồi ngay bên mình.
Tiêu Sơn gọi tôi dậy khi tàu vào ga, chúng tôi rời ga, gọi một chiếc taxi. Sương sớm phảng phất trong ánh đèn đường, thành phố T vẫn chẳng đổi khác so với mấy ngày trước tôi đến. Anh đưa tôi về căn hộ nơi ngõ cũ, dắt tôi băng qua những lối đi, nơi đây nhà nối tiếp nhà, đâu đâu cũng một vẻ y chang nhau. Tôi nghĩ mình đang nằm mơ, được trở lại nơi này sau mấy ngày ngắn ngủi, không những thế còn có Tiêu Sơn đi cùng.
Lòng đinh ninh đây chỉ là một giấc mơ, tôi vỗ về, dỗ dành mình rằng giấc mơ này thật sự quá tuyệt với. Bước lên cầu thang, Tiêu Sơn mở cửa, căn nhà hai gian ba phòng ngủ nửa gần gũi nửa xa lạ hiện ra rõ ràng ngay trước mắt. Nắng mai hắt qua cửa sổ, mạ lên đồ đạc trong nhà một màu ánh kim nhàn nhạt, ánh sáng ôn hòa chan chứa càng thêm khẳng định đây chỉ là cõi mộng, tuyệt vời quá làm tôi khó mà tin được. Tiêu Sơn hỏi:
- Em muốn ngủ thêm một lúc nữa không?
Tôi vẫn mặc nguyên áo khoác, ngả lưng xuống chiếc giường êm ái, chìm vào giấc ngủ.
Tôi ngủ một giấc dài hơn mười tiếng đồng hồ. Đã nhiều năm rồi, tôi không có cảm giác được ngủ một giấc ngon lành và bình yên đến vậy. Khi tỉnh dậy, cổ tôi cứng đờ, trời đã xế chiều, chỉ còn rơi rớt sợi nắng tàn rọi vào khung cửa. Tôi nằm trên giường, trân trân nhìn lên trần nhà, có lẽ là mơ mà cũng không hẳn là mơ, nhưng sao mình lại ở đây?
Rời giường sau một lúc ngẩn ngơ, tôi rón rén đẩy cánh cửa. Tiêu Sơn đang ngồi ngoài phòng khách, chăm chú nhìn màn hình máy tính. Mình anh ngồi giữa căn phòng rộng thênh thang, nắng chiếc phác bóng anh thành những đường viền rõ rệt nhưng xa xăm, mỗi đường nét ấy lại đầy ắp