Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341602
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1602 lượt.
ất cả đều bỏ tôi mà đi, từ đây tôi vĩnh viễn sa chân vào bóng đêm tuyệt vọng… Nhưng trái tim tôi luôn thấu hiểu, đây không phải trời hành, chỉ là cái số tôi phải chịu như vậy.
Số tôi phải chịu khổ, trách không được trời, oán không nổi người.
Tôi đã gượng cười, chuyên tâm học hành như chưa từng xảy ra chuyện gì, trước mặt bạn bè, tôi giả vờ mình cũng như họ. Vậy mà ngày hôm nay, tất cả mọi thứ đã bị lột trần. Cuộc sống nhơ nhớp, bẩn thỉu của tôi, bộ mặt thật không muốn phơi bày của tôi… Tất cả nay đã bị bóc mẽ. Tôi như kẻ vừa bị lột truồng rồi quẳng ra giữa đám đông, mặc ánh mắt người đời giày xéo. Tôi không tỏ vẻ oan uổng, bởi tôi còn biết lấy gì ra mà kêu oan?
Tôi không biết phải đi đâu, cả thành phố lớn thế này vậy mà không có nổi một chỗ cho tôi dung thân.
Tôi ngồi xổm ở đó không biết bao lâu, bỗng có người hỏi tôi: “Đồng Tuyết[3'>, cậu không sao chứ?”
[3'> “Đồng Tuyết” phát âm gần giống với từ “bạn học”; tóngxué/bạn và tóngxuě/Đồng Tuyết.
Tôi hốt hoảng tưởng mình nghe nhầm, Duyệt Oánh sẽ ko đuổi theo tôi đâu. Tôi ngẩng đầu lên, trước mặt là một bạn gái xa lạ. Cô ấy lặp lại câu hỏi, thì ra đúng là mình nghe nhầm, cô ấy hỏi:
- Bạn gì ơi, bạn không sao chứ?
Đứng cạnh cô ấy là một bạn trai, nhìn dáng vẻ như thể họ đang yêu nhau. Bạn trai đó nhìn tôi đầy hiếu kỳ, trong khi bạn nữ nhiệt tình hỏi:
- Bạn cũng là sinh viên trường mình hả? Bạn không sao chứ? Hay bọn mình đưa bạn về nhé?
Ngay sau lưng tôi là ngôi trường tiếng tăm lừng lẫy trăm năm, hồi mới bước chân vào trường, tôi đã từng tự hào như thế, tự hào bản thân mình nay đã có thể trở thành một phần của trường. Nhưng đến hôm nay, tôi còn mặt mũi nào nhận đó là trường của mình nữa, việc làm của tôi buộc bản thân hiểu ra rằng, mình không xứng.
Bạn gái ấy lại hỏi:
- Bạn không khỏe à? Có cần bọn mình giúp không?
Tôi lấy hết can đảm hỏi mượn cô ấy một tệ, nói muốn gọi điện về nhà nhưng trên người không có tiền lẻ.
Cô ấy chần chừ một lúc, suy cho cùng, bây giờ bọn bịp bợm cũng đông thật đấy, nhưng kẻ lừa đảo chỉ cần một tệ thì có lẽ không nhiều. Cuối cùng, cô ấy móc một đồng xu đưa cho tôi, sau đó lưỡng lự kéo bạn trai bỏ đi.
Tôi nhét đồng xu vào máy điện thoại công cộng, ấn từng con số, nhưng chỉ được ba con số đầu tiên đã lập tức dập máy.
Tôi còn mặt mũi nào mà gọi cho Tiêu Sơn?
Tôi run lẩy bẩy khi nhớ đến Tiêu Sơn. Giờ đây, tôi như một vũng bùn, mọi lúc mọi nơi, bất kỳ đâu cũng có thể sụp xuống để hàng ngàn vạn người chà đạp, tôi còn mặt mũi nào gọi cho Tiêu Sơn nữa đây?
Tôi thà chết còn hơn.
Tôi chuyển sang gọi số khác, bấm số di động của Mạc Thiệu Khiêm. Trước kia, tôi chưa bao giờ chủ động liên lạc với hắn, dù hắn từng ép tôi phải thuộc lòng số điện thoại của mình. Đầu dây bên kia đổ một hồi chuông báo bận dài đằng đẵng, không có người nhấc máy. Tôi đợi rất lâu, cho đến khi tuyệt vọng.
Người trên đời này đều ruồng bỏ tôi cả rồi, tôi biết phải về đâu đây?
Tôi đi về phía trước, dọc theo lối vỉa hè, lững thững từng bước chân vô định, đến khi tới một công viên giữa đường. Công viên sáng ánh đèn, thỉnh thoảng có một vài bóng người qua lại, không đến nỗi quá quạnh hiu. Một gã ăn mày ngồi trên ghế đá, đang sắp xếp lại đống vỏ chai gã vừa thu lượm được. Chai lớn, chai bé đều bị gã đạp bẹp gí rồi nhét cả vào một chiếc túi rác cáu bẩn. Có thể do tôi đứng đó khá lâu nên gã mới ngẩng mặt và ngoác miệng cười với tôi. Khuôn mặt gã bẩn thỉu, hàm răng trắng nhờ, nhìn gã cười tôi mới sực tỉnh, thì ra là một gã điên.
Tôi giật nảy mình trước điệu cười của gã, ba chân bốn cẳng chạy thục mạng.
Khi lướt qua một tủ kính, nhờ ánh đèn phản chiếu, tôi mới thấy được dáng vẻ kinh hoàng của mình, mặt mày tái xanh, thần sắc đờ đẫn, chẳng khác gì một người điên.
Chỉ một câu “A lô?” của anh thôi, vậy mà tôi nghẹn ngào không thốt nên lời, chẳng còn cách nào khác, tôi tưởng mình sẽ bật khóc. Anh hỏi tôi là ai mấy lần liền, tôi đang định cúp máy thì bỗng nhiên anh gấp gáp gọi tên tôi:
- Đồng Tuyết?
Giọng anh như một phép màu, chỉ hai chữ thôi đã khiến tất cả những giả tạo trong tôi đều tan biến. Tôi không cầm được nước mắt, bật khóc nức nở. Lâu lắm rồi chưa nghe anh gọi tôi là “Đồng Tuyết”, đối với tôi, tất cả những chuyện đã qua thật xa xỉ biết bao. Tôi nhớ anh, anh luôn là nỗi nhớ mong trong tôi. Bấy lâu nay, tôi chôn chặt bóng hình anh vào đáy sâu của trái tim, vậy mà tôi không sao nén nổi mình. Tôi nhớ anh, trong bước đường cùng, tôi chỉ nhớ tới anh. Dường như hình bóng anh đã khắc sâu vào xương cốt, đợi tôi róc da xẻ thịt, thế nào anh cũng sẽ hiện ra.
Ở đầu dây bên kia, anh hỏi tôi bằng giọng nôn nóng:
- Em sao rồi? Em đang ở đâu thế? Đồng Tuyết, là em đúng không ? Đồng Tuyết?
Giây phút anh gọi tên tôi, tôi chỉ muốn òa lên khóc thật to, nhưng chỉ có những giọt nước mắt lăn dài mà không một lời thừa thãi nào khác. Tiêu Sơn dần lấy lại bình tĩnh, vừa an ủi vừa gặng hỏi tôi đang ở đâu. Người phục vụ nhìn khuôn mặt giàn giụa nước mắt của