Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341600
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1600 lượt.
như thế là trái đạo đức, vì bản thân tôi từng làm chuyện đồi bại ấy. Bây giờ đối mặt với Tiêu Sơn, đối mặt với Lâm Tư Nhàn, đáng lẽ tôi không nên phạm sai lầm thêm một lần nào nữa.
Cuối cùng tôi đành buông tay, thì thào nói:
- Em phải đi đây.
Anh không lên tiếng, chỉ đăm đăm nhìn tôi.
Tôi thấy toàn thân mình run lên. Chạy trốn đến đây chỉ là cách giải quyết tạm thời, lòng tôi biết rõ tất cả những chuyện này chỉ như “ngắm hoa trong gương, mơ trăng dưới nước”, sớm muộn gì chẳng phải đối mặt với sự thật, chỗ của Tiêu Sơn vốn dĩ không phải nơi dành cho tôi. Tôi phải quay về thôi, quay về chịu tất cả những gì mình đáng phải chịu. Tôi xuống giường, lần mò tìm áo khoác, lòng thầm nhủ mình không nên kéo Tiêu Sơn vào những chuyện nhơ nhớp này.
Tiêu Sơn lẳng lặng nhìn tôi chật vật mặc áo, đến phút cuối cùng, anh mới lên tiếng, giọng bình tĩnh thoáng vẻ kiềm chế:
- Em vẫn muốn quay về với anh ta à?
Chân tôi chợt mềm nhũn rồi cả người trở nên lảo đảo. Thì ra anh đã biết tất cả. Tôi giật lùi mấy bước, mắt đau đáu nhìn anh tuyệt vọng. Nụ cười thấp thoáng xuất hiện trê khóe môi anh:
- Trước đây anh cứ tưởng em và Mộ Chấn Phi đang yêu nhau… Thật tình, mấy chuyện trên mạng chỉ được vài hôm là sẽ lắng xuống, anh đoán bạn trai em ắt hẳn không phải loại tầm thường, anh ta sẽ có cách giải quyết êm thấm vụ này, em không phải cuống lên thế.
Từng câu, từng chữ của anh như hàng vạn mũi tên găm thật sâu vào trái tim tôi. Tôi nhìn anh với nỗi tuyệt vọng, trong khi anh vẫn bình tĩnh đáp lại cái nhìn của tôi. Tôi không cắt nghĩa được thứ tình cảm đang tồn tại trong đôi mắt ấy, tôi không biết anh nghĩ gì về mình. Khinh thường ư? Không, thậm chí anh chẳng thèm ban cho tôi sự khinh thường.
Bao lần tôi tự nhủ với mình rằng: giá như Tiêu Sơn biết, và giờ đây câu giả thiết ấy lại trỗi dậy trong lòng: giá như Tiêu Sơn biết… Anh là hy vọng duy nhất của đời tôi, vậy mà giây phút này, ngay cả anh cũng mất lòng tin đối với tôi, tôi là loại con gái hư thân mất nết, hám hư vinh nên mới phá hoại hạnh phúc gia đình của người khác. Xã hội này biết thừa tôi là loại tham lam, coi trọng vật chất, bán cả linh hồn lẫn thân xác chỉ vì tiền của một gã đàn ông giàu có.
Tôi bị trừng phạt là đáng lắm!
Tôi xô cửa, lao ra ngoài, đèn cảm ứng ở mỗi tầng bật sáng nhấp nháy, bước chân tôi liêu xiêu, dường như bồng bềnh bước trên những bậc cầu thang mấp mô, vậy mà không hề trượt ngã. Tôi đẩy cánh cổng dưới tầng, tiếng cổng sắt sập mạnh, xé toang màn đêm sau lưng. Tôi lao mình chạy trong đêm khuya tĩnh mịch, lướt qua giữa những toàn nhà giống nhau y chang, ngáo ngơ đâm bổ khắp nơi, chẳng khác nào một con nhặng không đầu. Khu này như thể một mê cung khổng lồm còn tôi thì lần mò giống một con nhặng đụng phải bức tường thủy tinh trong suốt, hết lần này đến lần khác bị bật trở lại, chẳng thể nào mò ra đường đi. Tôi nghe sau lưng có người gọi tên mình nhưng vẫn lao bạt mạng về phía trước, người con trai yêu thương tôi đã ra đi từ lâu, anh quay bước bỏ đi, quẳng lại tôi bơ vơ giữa thế gian âm u này.
Có người bất ngờ chụp lấy cánh tay tôi, tôi gồng mình giãy giụa nhưng Tiêu Sơn khỏe hơn nhiều, tôi giãy thế nào cũng không thoát khỏi anh. Tôi cădn thật mạnh vào mu bàn tay anh nhưng anh quyết không rụt lại, cánh tay kia ghì chặt khuôn mặt tôi và một nụ hôn đáp trên môi tôi.
Trời đất quay cuồng còn tôi run rẩy, tê liệt trong vòng tay anh, tôi gần như lịm đi khi khoảnh khắc răng môi chúng tôi chạm nhau. Hơi thở ấm áp của anh như dòng điện làm tê liệt tay chân. Anh ôm tôi thật chặt, hôn tôi bằng nụ hôn điên cuồng, thậm chí đã biến thành cắn xé. Lúc đó, tôi đã bật khóc, bởi tôi không quên được, tôi không thể quên được anh, không thể quên nụ hôn đầu đời ngọt bùi như mới chỉ ngày hôm qua – cũng tại nơi đây.
Trải qua từng ấy năm, tôi đã run rẩy, bật khóc lúc anh hôn tôi lần nữa. Trong vòng tay siết chặt của anh, tôi nghe tiếng anh thì thầm gọi tên mình, anh nói gì đó rối bòng bong mà tôi không thể hiểu nổi, bản thân tôi cũng không biết mình đang nói gì. Anh dìu tôi trở về căn phòng ấm áp kia, anh vẫn ôm tôi trong lòng, vẫn hôn tôi, vẫn gọi tên tôi:
- Đồng Tuyết… Đồng Tuyết…
Giọng anh sâu lắng nhuốm khổ đau:
- Anh yêu em… đừng bỏ rơi anh lần nữa…
Tôi nghẹn ngào không ra hơi, siết chặt áo anh rồi tự nhủ mình sẽ không buông tay, đây là Tiêu Sơn mình hằng yêu bấy lâu nay. Anh nói anh còn yêu tôi, anh bảo tôi đừng rời xa anh lần nữa, anh thao thao kể:
- Sau ngày hôm đó, anh đã tới tìm em nhưng em không có nhà. Ngày hôm sau nữa, anh gọi điện nhưng em vẫn không ở nhà, anh nhờ em họ em chuyển lời, anh cứ chờ, cứ đợi vậy mà em không hề gọi lại cho anh. Anh đợi mấy tuần liền, ngày ngày gặp em ở trường vậy mà em vẫn không hề đếm xỉa đến anh, lúc đó anh không ngờ em lại nhẫn tâm đến thế, kiêu kỳ đến thế… Kể từ đó trở đi, em không đoái hoài đến anh nữa.
Chuyện này xảy ra từ lúc nào thế? Hẳn là từ kiếp trước rồi. Tôi nghe anh kể lại những chuyện trước kia mà không thể hiểu nổi anh đang nói gì. Thì ra, sau hôm chia tay ấy, anh có đến tìm