Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341601
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1601 lượt.
những dư vị thân thương, như thẻ anh chưa từng bước ra khỏi cuộc đời tôi. Nhìn anh tập trung trước màn hình máy tính thế này, lòng tôi đột nhiên chùng xuống, chuyện của ngày hôm qua ùa về chỉ trong nháy mắt, như biển đen dậy cơn sóng lớn, nối đuôi nhau ùn ùn ập xuống đầu, nuốt gọn tôi nơi vực nước sâu thẳm, vĩnh viễn đừng mong siêu thoát. Tôi chực ngã quỵ xuống, đang phân vân không biết có nên xô cửa bỏ chạy hay không thì Tiêu Sơn ngẩng lên. Nét điềm tĩnh trên gương mặt anh mang lại cho tôi cảm giác an tâm. Khi bước lại gần, tôi mới thở phào, thì ra anh đang chơi game chứ không lên mạng. Tôi biết mình lại đang tự huyễn hoặc bản thân nữa rồi, sớm muộn gì anh cũng sẽ biết, nhưng ngay lúc này, tôi chẳng muốn nghĩ ngợi nhiều. Nếu việc này bị cho là “ôm rơm chữa cháy”, vậy cứ để tôi chết quách cho xong, dù sao từ lâu, tôi cũng không nên sống trên đời nữa. Nếu để Tiêu Sơn biết… thà tôi cứ mãi vùi đầu trong cát, thà anh vĩnh viễn đừng biết.
Anh bỏ tay khỏi chuột máy tính, hỏi tôi:
- Em đói chưa? Có muốn ăn gì không?
- Em muốn ăn mì.
- Để anh nấu cho em.
Tôi nghe lòng mình thoáng ngẩn ngơ, thời gian lẫn không gian chồng chéo, trùng lặp khiến tôi ngỡ ngàng, căn phòng xưa quen thuộc nhưng cũng đầy xa lạ, như thể chúng tôi chưa từng xa nhau. Trong bếp im ắng, chỉ có tiếng nước lăn tăn sủi bọt, Tiêu Sơn vẫn cúi đầu thái cà chua:
- Lần trước anh về đây sống vài ngày nên vẫn còn thức ăn trong tủ lạnh.
Tôi không dám nói với anh rằng tôi từng mò đến đây nhưng không tìm được anh.
Món mì anh nấu có nhiều cà chua và tương bò, vị rất đượm, tôi ăn hết một bát to.
Tiêu Sơn không để tôi rửa bát, anh đeo tạp dề, đứng bên chậu rửa, chỉ một loáng đã rửa xong rồi cất bát đũa lên chạn hong khô, lau tay, cởi tạp dề. Lần đầu tiên tôi thấy anh làm việc này, như một người đàn ông nội trợ đích thực, không còn là chàng trai đã từng cãi vã với tôi xem trứng sốt cà chua phải làm thế nào như ngày xưa nữa.
Căn phòng chìm trong tĩnh lặng, nhiều năm trôi qua, chưa bao giờ tôi cảm thấy bình yên như lúc này.
Cơm nước xong xuôi, chúng tôi xem tivi, chương trình thời sự quanh năm như một, toàn những tin như hôm nay lãnh đạo đón tiếp ai, họp hành gì. Tiêu Sơn vẫn giữ im lặng với tôi và không hỏi han bất cứ điều gì.
Có thể do ban ngày đã ngủ căng mắt, nên tối đến, tôi chập chờn trong mộng mị. Khu chung cư cao cấp năm nào lại quay về tìm tôi trong mơ. Tôi cứ đi mãi trên dãy hành lang trải dài hun hút. Đó là lần đầu tiên trong đời, tôi được đặt chân vào một khu chung cư xa hoa nhường này, những khách sạn đánh giá theo sao ở trường tôi còn thua xa.
Đồ vật trong phòng được bày biện một cách trang nhã, thanh lịch, trên bàn đã sắp sẵn bánh trái và hồng trà, bấy giờ vừa vặn bữa trà chiều.
Một bàn tay đang nhấc cái ấm, nước trà chậm rãi chảy xuống, chén trà mới rót lan tỏa một làn hương nồng đượm mang lại cảm giác mê man. Khuy cài tay áo của hắn là một quả bóng gôn nho nhỏ bằng vàng trắng tinh xảo, lấp lánh sắc bạc dưới ánh đèn, khuôn mặt hắn cũng chập chờn sáng tối, không cho phép tôi nhìn rõ.
Những ngón tay lạnh toát lướt qua mặt, động tác bất ngờ ấy khiến tôi chực né tránh nhưng người cứ lả đi như thể sức lực toàn thân đã bị rút cạn. Tôi giật mình muốn gào thật to nhưng tiếng thét tắc nghẹn trong cổ họng, muốn vùng vẫy mà bất lực. Chút lý trí còn sót lại cũng rụng rời dần, tôi thì thào gì đó, rồi cơ thể bị ăm lên nhẹ bẫng.
Có kẻ vươn tay bịt miệng tôi lại lúc tôi bật rên thành tiếng vì đau. Cơ thể hắn thoang thoảng một mùi hương, thấm đẫm trong màn đêm, phảng phất thân thuộc như đã từng quen.
Mùi hương thoang thoảng lúc có lúc không ấy khiến tôi lợm giọng. Tôi dần lấy lại tỉnh táo, bắt gặp cặp mắt thoáng nét u uẩn hiển hiện trong bóng đêm khiến tôi khiếp đảm hét toáng lên, như muốn trốn chạy khỏi điều gì đó.
Có người lay tôi dậy, dưới ánh đèn trần vàng vọt không quá chói mắt, Tiêu Sơn đang nâng vai tôi dậy, luôn miệng gọi tôi. Tôi ghì chặt ngón tay anh trong tiếng nấc nghẹn ngào với hy vọng anh chưa từng rời bỏ mình. Tất cả mọi việc diễn ra cho đến khi choàng tỉnh mới biết, thì ra ba năm qua chỉ là một cơn ác mộng.
Vẫn giữ nguyên tư thế đó, một lúc lâu sau, anh mới hỏi:
- Em gặp ác mộng à?
Anh ngủ ngay phòng kế bên, trong lúc vội vàng chỉ kịp mặc một chiếc áo phông, chẳng kịp khoác áo ngoài. Hơi thở của anh trong lành, dường như còn phảng phất mùi thơm của sữa tắm. Còn thứ dị hương trong giấc mơ kia lại như một con rắn độc trườn mình, thâm nhập vào ký ức của tôi. Tôi sực nhớ ra đó là mùi nước hoa Tiffany của Mạc Thiệu Khiêm. Những chuyện xảy ra trong vòng mười mấy tiếng đồng hồ trước thoáng đó đã ùa về, tôi đã bất chấp tất cả, bỏ chạy theo Tiêu Sơn đến nơi này. Anh không biết tôi đang lẩn tránh điều gì, nhưng bản thân tôi lại rõ hơn cả. Chẳng qua cũng chỉ là một phút nông nổi. Anh không gặng hỏi mà đã dẫn tôi về đây, anh ở rất gần mà như xa vời vợi, đến nỗi tôi không thể chạm vào được.
Tôi không biết Tiêu Sơn đang nghĩ gì, tôi như một kẻ chết đuối túm lấy cọc cứu mạng cuối cùng là anh. Nhưng