Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341607
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1607 lượt.
tôi gặp kiểu khóa điều khiển từ xa nên cảm thấy hiếu kỳ vô cùng. Trước cửa trài một tấm thảm dày, căn nhà chìm trong yên tĩnh, như thể chẳng có ai, tôi phân vân không biết có nên cởi giày không.
Tôi men theo tấm thảm trải sàn, dè dặt tiến vào phòng khách.
Bàn tiếp khách đã bày sẵn bánh trái và hồng trà.
Một bàn tay đang nhấc ấm, nước trà chậm rãi chảy xuống tách, Mạc Thiệu Khiêm đứng quay lưng về phía tôi, vừa rót trà, hắn vừa nói:
- Em tới rất đúng hẹn, bây giờ vừa đúng tầm trà chiều.
Giọng điệu hắn ung dung, nhẹ nhàng như thể hắn chính là chủ nhân của căn nhà. Còn tôi trợn tròn mắt, tự hỏi tại sao hắn lại ở đây?
Hắn ngoảnh mặt, mỉm cười như thể chưa từng xảy ra chuyện gì:
- Ném thử chút bánh nhé!
Tách trà mới rót lan tỏa một mùi hương nồng nàn mang lại cảm giác mê man. Tôi cụp mí mắt, không dám nhìn thẳng vào mặt hắn, chỉ để ý thấy khuy cài măng séc trên áo hắn là một quả bóng gôn nho nhỏ bằng vàng trắng tinh xảo, lấp lánh sắc bạc dưới ánh đèn, hết sức độc đáo. Giờ tôi chẳng biết nói gì với hắn, chẳng phải tôi đã từ chối rất rõ ràng, rành mạch rồi đó sao?
Hắn đưa tôi xem một tập văn kiện, tôi cố đọc mà không tài nào hiểu nổi, chỉ biết trên mỗi trang giấy thường xuất hiện chữ ký của cậu.
- Luật hình sự điều ba trăm tám mươi ba có quy định, cá nhân tham ô mức tiền mười vạn trở lên, tương ứng với mức phạt tù có thời hạn là mười năm trở lên hoặc tù chung thân, có thể đồng thời tịch biên tài sản; trường hợp đặc biệt nghiêm trọng thì chịu án tử hình, đồng thời tịch biên tài sản.
Giọng điệu của hắn thản nhiên như thể đang bàn tán chuyện thời tiết thường ngày:
- Em đếm thử dãy số 0 đằng sau đi, rồi ước lượng xem phải xử bắn cậu em bao nhiêu lần mới đủ.
Tôi vội vã nhìn hắn, thực tình không biết nên nói gì và cũng không hiểu hắn đang nói gì.
Những ngón tay lạnh toát hờ hững lướt qua cổ tay tôi:
- Thực ra có rất nhiều cách khiến em phải cam tâm tình nguyện theo tôi, và cũng có rất nhiều cách buộc em phải thay đổi thái độ của mình đối với tôi nhưng sự nhẫn nại của tôi có hạn, tôi không muốn lãng phí thì giờ với em và em cũng không đáng để tôi lãng phí thì giờ. Chuyện rất đơn giản, chỉ cần em cho tôi thứ tôi muốn, tôi đảm bảo những giấy tờ này sẽ không xuất hiện ở Cục Chống tham nhũng.
Cổ họng tôi khô ran, nhìn hắn:
- Anh muốn gì?
Hắn vẫn giữ nguyên kiểu nhếch mép ấy nhìn lại tôi, tôi chợt vỡ lẽ nhưng biết mình không làm được. Tôi muốn bỏ chạy nhưng cả người bỗng mụ mị, không đủ sức bật khỏi sofa. Hắn vươn tay về phía tôi, khuôn mặt ấy lúc xa lúc gần ,không cho phép tôi nhìn rõ. Thân thể bỗng nhẹ bẫng, hắn bế tôi lên.
Trọn đời tôi không bao giờ quên được buổi chiều kinh hoàng ấy. Tôi có cảm giác trên người mình nặng trĩu, bên dưới là chiếc giường mềm nhũn, bốn bề đen kịt. Tôi muốn khóc mà đôi mắt rảo hoảnh, sức lực hao mòn chỉ còn bải hoải, rã rời. Trên người như đeo một tảng đá lớn, hoặc như một kẻ chết đuối không thể vùng vẫy mà cứ thế để mặc cơ thể chìm nghỉm xuống vực sâu… Tất cả đều bỏ tôi mà đi, từ nay, tôi vĩnh viễn chìm trong bóng đêm tuyệt vọng… Tôi không còn hơi sức để nhỏ những giọt nước mắt, muốn cựa quậy cũng khó, chân tay rệu rã như thể không còn thuộc về mình, cơ thể như bị rút gân lột da, chẳng khác nào Long Nữ bị tuốt vảy trong truyền thuyết, thế nhưng trong lòng tôi hiểu rõ, trời không hành tôi mà tất cả chỉ là số mệnh bắt tôi phải chịu đựng.
Khi lý trí dần hồi phục, tôi mới hay mình đã đánh mất điều gì. Tôi co quắp nơi góc giường, tay vẫn siết chặt tấm chăn, trong lòng dâng trào nỗi tuyệt vọng, chỉ nghĩ đến cái chết. Còn Mạc Thiệu Khiêm khoác áo bông vừa bước ra từ phòng tắm, hắn điềm nhiên nói với tôi:
- Tắm đi rồi hãy về, nhìn em thế này sẽ bị người ta nhận ra đấy.
Vẫn biết giết người đền mạng nhưng tôi chỉ muốn vơ đại thứ gì đó cốt giết được hắn, tôi chỉ muốn giết hắn. Người tôi run lên, toan chộp chiếc đèn đầu giường hoặc bất cứ thứ gì có thể đập vào hắn khi hắn tiến lại gần, vậy mà hắn chỉ khom lưng, vỗ vỗ vào mặt tôi:
- Ngày mai nhớ đến đúng giờ, nếu không, em biết hậu quả là gì rồi đấy.
Tôi về nhà lúc nửa đêm, khi cậu mợ đã ngủ say, tôi dùng chìa khóa riêng, mở cửa vào nhà rồi bò lên gác, trùm chăn kín đầu, giấu đi những giọt nước mắt đang mặc sức luôn rơi. Hôm sau, tôi nằm bẹp ở nhà cả ngày, viện cớ không được khỏe khi mợ gõ cửa nhắc tôi đi gia sư cho con bé nọ.
Bên ngoài, tôi nghe thấy tiếng mợ oang oang xin lỗi người ta qua điện thoại:
- Ôi trời, thật không phải, nhưng con bé bị bệnh mất rồi. Con bé nhà tôi yếu ớt thế đấy, cứ bị cảm cúm là gượng dậy nổi…
Tôi chợt vỡ lẽ, thì ra đây là một cái bẫy, thậm chí nó đã được Mạc Thiệu Khiêm dàn dựng từ trước. Hắn có quyền, có tiền, ngay cả lão bạn thân của cậu cũng cùng một giuộc với hắn.
Thứ Hai đầu tuần, tôi trở về trường đi học mà lòng thấp thỏm không yên. Tôi cố gắng gạt chuyện này sang một bên, không muốn cho cậu biết nên cũng không báo cảnh sát. Tôi bấm bụng nghĩ, nếu những gì Mạc Thiệu Khiêm nói là đúng, vậy thì tôi càng không thể lôi cậu vào được. Cứ coi như