Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341733
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1733 lượt.
tôi nhưng em họ tôi không hề nói gì, có lẽ con bé đã quên. Thế nhưng, anh nghĩ tôi không gọi cho anh là vì tôi thật sự muốn chia tay sao?
Bao năm qua, tôi đã đánh mất gì? Tôi vuột mất Tiêu Sơn, vuột mất người tôi yêu nhất, vuột mất tất cả. Chỉ vì một phút nông nổi, chỉ vì để lỡ một cuộc điện thoại, tôi tưởng anh không còn yêu mình nữa, và anh cũng cho rằng tôi không muốn đoái hoài đến anh nữa, tiếp đó là khoảng thời gian lớp mười hai bận bịu lẫn tuyệt vọng, kể từ đó, chúng tôi ở gần trong gang gấc mà như cách xa tận chân trời góc bể.
Rốt cuộc tôi đã để mất những gì? Tôi khóc đến lả người nhưng vẫn không dám kể cho anh nghe chuyện tôi từng trải qua. Những uất ức, những tủi nhục, những khổ sở tôi từng chịu đựng… rất lâu về trước tôi đã muốn kể cho anh nghe, vậy mà không tài nào tìm được anh. Tôi vùi đầu, bật khóc nức nở trong vòng tay anh, rồi nghẹn ngào kể anh nghe tất cả những gì khó nói nhất, tất cả những gì nhục nhã nhất, tất cả những thứ đó đã nhấn chìm tôi vào tuyệt vọng. Vốn dĩ chẳng mong mỏi có cơ hội giãi bày cùng anh, tôi nghe tiếng mình khàn khàn vụn vỡ. Vào cái đêm tuyệt vọng khiến người nghe phải sục sôi căm phẫn mà từ xưa đến nay tôi không bao giờ muốn hồi tưởng lại ấy, tôi như con cá nằm trên thớt, thân mình hứng chịu sự cưỡng hiếp thô bạo. Kể từ đó, tôi đã mất tất cả, chẳng còn đường quay lại, ký ức đó khiến tôi run lên vì tuyệt vọng.
Đêm nhục nhã ấy dường như đang tái hiện lại, tôi thấy mình bải hoải, rã rời, trên người như đeo một tảng đá lớn, hoặc như một kẻ chết đuối không thể vùng vẫy, để mặc cơ thể chìm nghỉm xuống vực sâu… Thế là tất cả đều bỏ tôi mà đi, kể từ nay, tôi vĩnh viễn chìm trong bóng đem tuyệt vọng.
Không một ai biết những gì tôi từng trải qua, không một ai hay tôi đang nhẫn nhịn điều gì, tôi cứ gắng gượng chịu đựng nỗi nhục nhã ấy, tôi tự huyễn hoặc mình rằng nếu Tiêu Sơn biết… Nếu Tiêu Sơn biết…
Nếu anh biết, anh tuyệt đối sẽ không để tôi phải chịu đựng những điều đó.
Tôi mãi mãi không bao giờ quên được cảnh tượng lần đầu tiên gặp gỡ Mạc Thiệu Khiêm. Hôm đó, hắn đến trường tôi làm đại biểu tham gia cắt băng khánh thành một công ty của trường. Lúc ấy, tôi là tân sinh viên, nhờ dáng người dong dỏng cao nên được chọn vào đội lễ nghi, yêu cầu hằng ngày phải tham gia tập trung, mặc quốc phục, luyện tập cách đi đứng. Từ ngày gia nhập đội lễ nghi, đó là lần đầu tiên tôi được thực hành thực tế. Mạc Thiệu Khiêm đứng ngay cạnh tôi, ở phía dưới, người đông nghìn nghịt, mà hàng đầu tiên lại có không ít cánh nhà báo lẫn phóng viên. Bấy giờ, đầu óc tôi mụ mị, quên khuấy những gì đã luyện tập. Sau khi Mạc Thiệu Khiêm nhận kéo, tôi bưng dải băng mà bối rối không biết phải làm thế nào. Đến lúc hắn hạ kéo thì tôi lại giơ tay, nâng quả cầu vải, mũi kéo trên tay hắn chẳng may đâm vào tay tôi, ứa một giọt máu đào tròn xoe. Ngồi dưới khán đài phần lớn là giảng viên và các vị lãnh đạo nên tôi nén đau, không dám hé răng kêu.
Lúc hắn quay sang nhìn tôi, tôi chỉ nhớ ánh mắt hắn sắc bén và đăm chiêu như thể đầu ngón tay tôi rỉ ra một thứ gì đó chứ không phải là máu.
Tôi nén đau, cố giữ nụ cười trên môi. Mọi người vỗ tay rào rào, pháo hoa lẫn kim tuyến nương theo gió, sà mình xuống sân khấu như một cơn mưa sặc sỡ sắc màu. Hắn đặt kéo vào cái khay trên tay tôi, liền đó, tiếng vỗ tay lại rào rào nổi lên. Nhưng chỉ vì ánh mắt hắn mà tôi có cảm giác vô cùng bất an, hắn nhìn tôi như thể tôi là một thứ gì đó chứ không phải con người. Tôi nhịn đau đến lúc bê khay đựng băng khánh thành xuống hậu đài, bấy giờ mọi người mới biết tay tôi chảy máu, bọn con gái tỏ vẻ hoang mang. Mạc Thiệu Khiêm bất ngờ xuất hiện phía sau khán đài, hắn bước thẳng đến chỗ tôi, rịt một chiếc khăn tay sạch sẽ vào miệng vết thương.
Không ngờ thời đại nào rồi mà vẫn có người dùng khăn mùi soa, thậm chí chiếc khăn mùi soa ấy còn thoang thoảng mùi hương nhè nẹ. Sau này, Duyệt Oánh nói với tôi, đấy là mùi nước hoa Tiffany của nam, trước đây, loại nước hoa đó không bày bán ở thị trường nội địa.
Tôi vẫn nhớ như in giọng điệu của Duyệt Oánh lúc đó:
Tôi cũng vội chia tay đáp lại, lần đầu tiên trong đời, tôi nắm tay người lạ. Hắn có cử chỉ nhã nhặn, tác phong lịch thiệp, biết tôi cần về nhà, liền đề nghị được tiễn tôi.
- Vừa khéo tiện đường. Em không ngại chứ? – Hắn ra vẻ ga lăng, mở cửa xe cho tôi.
Tôi vẫn giữ ý định ngồi xe bus về. Tuy giọng điệu hắn thoáng vẻ nhún nhường, nhưng khí thế lại có phần lấn át, hiển nhiên đây là loại người đã quen với việc phẩy tay ra lệnh. Tôi đang lưỡng lự thì hắn tủm tỉm nói:
- Tôi có phải kẻ buôn người đâu.
Lúc đó, tôi chưa có kinh nghiệm tiếp xúc với những người như hắn, chỉ có cảm giác không ngờ một ông chú cỡ hắn mà cũng ôn tồn đến thế. Vậy là tôi lên xe, ngồi một mạch về đến nhà cậu mợ. Trên đường đi, hắn vừa lái xe vừa bắt chuyện, biết tôi muốn tìm công việc làm thêm, nhân lúc chờ đèn đỏ, hắn liền đưa tôi một tấm danh thiếp.
- Tôi có người bạn mở công ty tuyển sinh viên làm thêm theo giờ, c