Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341732
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1732 lượt.
hủ yếu là phát tờ rơi trên đường hoặc làm marketing sản phẩm, hơi vất vả nhưng lương tháng không tệ. Em muốn làm thì gọi điện theo số này, cứ bảo tôi giới thiệu.
Lúc ấy, tôi chỉ mong giảm được gánh nặng chi phí sinh hoạt nên rất chuyên tâm tìm công việc làm thêm. Hằng tháng, cậu mợ cũng gửi tiền cho tôi rất đúng ngày nhưng bản thân tôi muốn tự lực cánh sinh, chi như vậy, lòng tự trọng của tôi mới nguôi ngoai.
Tôi gọi điện theo số ghi trên danh thiếp, quả nhiên phía bên kia đề nghị tôi đến phỏng vấn, và tôi được nhận vào làm hết sức thuận lợi. Công việc đúng là rất vất vả, mỗi tuần, hai ngày nghỉ phải chịu nắng, chịu gió đứng ở lề đường làm marketing cho một loại đồ uống, thêm đó còn phải chạy đội quản lý môi trường, nhưng mỗi ngày kiếm được sáu mươi tệ, tôi thấy cũng đáng.
Vì lẽ đó mà tôi cảm kích Mạc Thiệu Khiêm vô cùng. Khi nhận được điện thoại của hắn nói muốn mời tôi đi ăn cơm, thậm chí tôi cũng quên mất không hỏi hắn lấy đâu ra số điện thoại của mình. Tôi thấy rất ngượng, đáng lẽ tôi phải mời hắn mới đúng. Dù sao hắn cũng là ông chủ lớn, còn tôi chỉ mang cái mác sinh viên quèn, nói là mời cơm hắn, có lẽ hắn sẽ cười cho thối mũi.
Hôm ấy, Mạc Thiệu Khiêm đưa tôi đến một nhà hàng tư nhân, đồ ăn ở đây rất ngon. Giá cả cũng thuộc phạm vi áng chừng của tôi, tôi liền mạnh dạn nói:
- Hay để em mời anh bữa cơm này. Cảm ơn anh đã giúp em tìm được việc làm.
Hắn ngẩn ra một lúc, sau cũng đồng ý.
Bữa cơm hôm đó tốn của tôi hơn ba trăm tệ. Trên đường đưa tôi về nhà, hắn nói:
- Bao năm nay, trừ ăn uống xã giao ra, em là người phụ nữ đầu tiên mời tôi ăn cơm.
Tôi chỉ biết cười ngây ngô, nghĩ người xuất chúng như hắn chắc phải có nhiều bạn gái lắm. Tôi cũng không để ý tới việc hắn coi tôi là “người phụ nữ” chứ không phải một cô sinh viên.
Tôi không cắt nghĩa được mục đích của Mạc Thiệu Khiêm khi qua lại với mình, hắn cũng không thường xuyên gọi điện, nhiều lắm là mười ngày, nửa tháng mới hẹn tôi đi ăn cơm. Tuy hơi tò mò về đời tư của hắn nhưng tôi cũng chẳng mảy may nghi ngờ. Khi hắn tặng tôi một sợi dây chuyền làm quà sinh nhật, tôi mới tường tận ý đồ của hắn.
Tuy tôi không biết giá trị thật của sợi dây đó, nhưng cũng hiểu đồ khảm kim cương nhất định không phải loại rẻ tiền. Tôi có khù khờ mấy cũng phải nhận ra ý đồ của một người đàn ông khi anh ta tặng mình loại trang sức quý giá nhường này.
Tôi kiên quyết không nhận món quà đó rồi giải thích dông dài bằng những lời lẽ uyển chuyển. Chắc chắn là hắn hiểu, có điều hắn không nói gì, chỉ nhếch mép nhìn lướt qua người tôi. Tôi cố ăn bữa cơm hôm đó nhưng không nuốt trôi, tự nhủ sau này mình không thể làm bạn với hắn được nữa.
Tôi bỏ dở công việc làm thêm, đành rằng tôi cần nó thật đấy nhưng tôi không quen nợ nần ai bất kỳ thứ gì. Tôi chẳng muốn đi đâu, nhốt mình trong phòng suốt kỳ nghỉ đông, đến Tết mới phát hiện ra, không biết từ lúc nào, bầu không khí trong nhà có phần là lạ, đến em họ tôi thường ngày hoạt bát là thế mà nay cũng tỏ thái độ trầm mặc khác thường. Tôi nghe lén cậu mợ nói chuyện mới biết công việc của cậu đang gặp chút sự cố. Mà tôi có nằm mơ cũng không ngờ, sự cố ấy dính líu đến Mạc Thiệu Khiêm.
Hôm mùng Ba Tết, cậu tôi mời một người bạn rất quan trọng đi ăn cơm, tại cậu mời toàn thể gia đình bên đó nên dẫn cả nhà theo, kể cả tôi. Tôi vẫn nhớ, ông bạn của cậu có đứa con gái đang học cấp hai, thành tích học tập của con bé cũng tầm tầm, lại học lệch nhiều môn. Vừa nghe nói tôi là sinh viên Đại học X, còn biết cả thành tích học tập của tôi, ông ấy luôn miệng khen rồi ngỏ ý mời tôi về làm gia sư kèm cặp con gái ông ấy học hành.
Tôi muốn đỡ đần cậu nên cũng chủ động ngỏ ý mình sẽ làm gia sư miễn phí cho em gái kia.
Ông ấy vui mừng, liền cụng thêm vài ly nữa với cậu, rồi hẹn tôi sang học kỳ mới, chiều thứ Bảy và Chủ nhật hằng tuần đến kèm con gái ông ấy hai môn Toán và Hóa.
Tôi nhớ như in cuối tuần đó, trời se se lạnh kéo theo mưa phù rả rích cả ngày. Tôi cầm tờ giấy ghi địa chỉ, lấy thêm vài cuốn sách tham khảo chuẩn bị ra khỏi nhà. Mợ thấy tôi tinh ý, nhanh nhẹn nên cũng tỏ ra ôn hòa khác hẳn ngày thường, lúc tôi ra khỏi cửa, mợ còn tự tay đưa tôi một chiếc ô:
- Dạy con nhà người ta thì phải nhẫn nhịn một chút, con bé còn nhỏ, đừng nghiêm khắc với nó quá.
Không nghiêm khắc làm sao học hành tiến bộ được? Tôi chưa có kinh nghiệm sư phạm nên khó tránh khỏi thấp thỏm không yên. Tôi chuyển mấy lần tàu điện lẫn xe bus mới tìm được địa chỉ.
Lần đầu tiên tôi đặt chân đến một khu chung cư cao cấp kiểu này, thậm chí bảo vệ phải gọi điện xác nhận xong mới cho tôi vào. Mỗi hộ một buồng thang máy, hành lang im phăng phắc, đá cẩm thạch trắng như tuyết được đánh bóng loáng, chẳng giống dành cho người đi tẹo nào.
Mỗi bước hân đi qua đều để lại một dấu giày ướt nhẹp nên tôi thấy hơi ngượng.
Ấn chuông cửa xong, tôi chỉnh đốn lại vạt áo cho ngay ngắn, một tay sắp xếp chồng sách tham khảo, tay kia xoay chiếc ô ướt sũng để nước không nhỏ giọt xuống nền đá đẹp đẽ dưới chân.
Cửa tự động mở ra, đây cũng lần đầu tiên