Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Sơn Mộ Tuyết

Thiên Sơn Mộ Tuyết

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341758

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1758 lượt.

cánh cửa sập lại ngay sau lưng.
Tôi dần hoàn hồn và nhận ra mình đã được tự do, sau này không phải đến đây nữa.
Nhưng tôi lại thấy khó tin, chính miệng Mạc Thiệu Khiêm đã tuyên bố, kể từ nay trở đi, đừng để hắn thấy mặt tôi nữa. Tôi nghĩ, loại người “ đã nói là làm” như hắn sẽ không bao giờ hối hận đâu.
Nhưng chẳng nhẽ lại dễ dàng như thế?
Ba năm qua, tôi luôn mong mỏi điều này, lúc nó thực sự xảy ra thì tôi lại thấy thấp thỏm không yên, đây là sự thật ư?
Tôi ngoái đầu, nhìn cánh cửa đang đóng im ỉm, chắc là thật rồi.
Tôi đi thang máy xuống phòng trực ban, gọi nhờ điện thoại cho Duyệt Oánh. Duyệt Oánh tức tốc đi taxi, mang quần áo đến cho tôi.
Vừa khoác áo, tôi vừa toe toét với Duyệt Oánh, cô ấy xót ruột, nói:
- Nhìn cậu kìa, còn cười được à?
Sao lại không?
Tôi vui lắm chứ, tuy ba ngày chưa có gì bỏ bụng, thậm chí bước chân cũng thấy run run, nhưng chỉ cần Mạc Thiệu Khiêm tuyên bố kể từ nay về sau hắn không muốn thấy tôi nữa đã đủ để tôi sung sướng rồi.
Tất cả đã kết thúc, tôi không phải lo sợ gì nữa, không phải nhẫn nhịn chịu nhục nữa, và không cần sống những ngày tháng đen tối đó nữa.
Lúc lên taxi, liếc nhìn mình trong gương chiếu hậu mà tôi giật nảy người. Tóc tai bù xù, xõa xượi, mặt mày hốc hác để lộ đôi gò má nhô cao, hai mắt thâm quầng trũng sâu như con gấu trúc, đã thế, nhiều dấu ngón tay còn hằn xanh tím trên cổ, chẳng khác nào một cô hồn.
Bảo sao Duyệt Oánh thấy xót ruột, người tuyệt thực ba ngày nhìn mặt mà thấy ghê. Duyệt Oánh bọc tôi lại bằng khăn và mũ của cô ấy, chỉ chừa mắt với mũi, nhìn giống người bình thường hơn bao nhiêu. Sẵn tâm trạng đang vui vẻ, thoải mái, tôi chỉ muốn đi ăn một bữa đã đời.
Duyệt Oánh dẫn tôi đi ăn món cháo ninh bằng nồi đất, cháo nóng hổi vừa đưa vào miệng, đầu lưỡi đã tê đi vì bỏng, vậy mà tôi vẫn ăn ngon lành, vừa xì xụp thổi vừa nói:
- Tớ cứ tưởng mình không bao giờ có ngày hôm nay, cậu xem, trước kia tớ tuyệt vọng biết chừng nào, tớ của tuổi hai mươi cuối cùng đã giải thoát khỏi cơn ác mộng…
Bát cháo đang nóng hừng hực bỗng kêu “xì”, chẳng hay nước mắt rớt xuống từ lúc nào để rồi bốc hơi trong chớp nhoáng. Nước mắt lã chã nhỏ xuống bát cháo, gợn sóng lăn tăn sủi trên bề mặt. Tôi vốn ghét khóc lóc sụt sùi, vậy mà hôm nay thực sự không thể nén nổi mình. Duyệt Oánh ngồi bên cũng rưng rưng trong im lặng, cô ấy quên cầm giày đến nên tới giờ tôi vẫn xỏ đôi dép đi trong nhà. Nhìn chúng tôi chắc dị hợm lắm nên khách ngồi bàn bên cứ ngoảnh đầu sang nhìn. Nước mắt đan thành chuỗi tuôn rơi, ở tuổi hai mươi mà từ lâu, trái tim tôi đã mang đầy thương tích.
Sau đó, Duyệt Oánh đưa tôi đi mua giày, cô ấy khăng khăng lôi tôi vào một cửa hàng nổi tiếng. Giày ở đó rất đắt. Trước kia, khi bước vào những cửa hàng kiểu này, tôi không thèm liếc nhìn giá cả, nhưng hôm nay, nhìn kỹ lại mới thấy choáng váng. Duyệt Oánh tha lôi hết đôi này đến đôi khác đưa cho tôi. Một bên là nhân viên của cửa hàng khuỵu gối giúp tôi thử giày, một bên là Duyệt Oánh đang khom người ngắm nghía, tôi cảm thấy ngại, liền kéo cô ấy nhưng cô ấy không buồn để ý.
- Thôi đừng mua, đắt lắm.
- Tớ tặng cậu cơ mà.
Duyệt Oánh ngước đôi mắt trong veo nhìn tôi, cô ấy khăng khăng nói:
-Shizuka[1'> nói rồi đấy thôi, cô gái nào cũng nên có một đôi giày thật đẹp, nó sẽ dẫn đường chỉ lối đưa cậu đến nơi cậu muốn.
[1'> Shizuka: một nhân vật phụ trong bộ truyện tranh Hana Yori Dango (Boys Over Flowers) của Nhật.
Sống mũi tôi cay sè, nhìn Duyệt Oánh. Cô ấy là người bạn tốt nhất của tôi, lúc tôi bơ vơ, không nơi nương tựa, cô ấy dành cho tôi sự tha thứ, dành cho tôi sự tin tưởng, chìa tay giúp đỡ tôi. Lúc tôi tuyệt vọng bỏ chạy, tuy cô ấy đau lòng, thất vọng nhưng vẫn lên mạng giúp tôi đấu tranh với dư luận.
Tôi luôn mặc cảm mình là kẻ bất hạnh nhất trần đời, bố mẹ mất sớm, không còn Tiêu Sơn, còn xui xẻo dính vào Mạc Thiệu Khiêm, tôi chỉ là một kẻ trắng tay, nhưng vào phút chót, Thượng đế đã rủ lòng thương, ban cho tôi người bạn thân là Duyệt Oánh. Ở đời này, tôi vẫn có Duyệt Oánh bên mình.






Tôi đi đôi giày mới cứng về trường cùng Duyệt Oánh thì gặp Triệu Cao Hưng đang đứng dưới cổng ký túc, vừa thấy chúng tôi, cậu ấy đã vồn vã hỏi:
- Hai người chạy đi đâu vậy hả?
Duyệt Oánh ôm tôi, cười nói:
- Em đưa Đồng Tuyết đi mua giày.
Triệu Cao Hưng nói:
- Giúp tớ