Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341620
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1620 lượt.
ằng bảo hiểm mà, cậu cứ cầm bảo hiểm y tế đi.
Đột nhiên cô ấy khựng lại, rồi như sực nhớ ra.
- Này Đồng Tuyết, cậu khai thật đi, cậu làm phẫu thuật gì? Bằng không tớ bay về đó ngay bây giờ đấy!
Chẳng hiểu sao cô ấy lại mẫn cảm thế. Tôi đang vòng vo thì cô ấy đã xẵng giọng:
- Cậu có thai rồi hả?
Tôi không biết phải nói gì, ở đầu dây bên kia, Duyệt Oánh quát tháo ầm ĩ:
- Thằng khốn nạn! Đồ súc sinh! Đúng là đồ súc vật! Sao hắn có thể đối xử với cậu như thế? Mẹ kiếp! Loại không bằng súc vật!
Nhưng tôi nghĩ chuyện này chẳng liên quan gì đến Mạc Thiệu Khiêm, mà do số tôi quá xui xẻo, đến thuốc tránh thai cũng vô tác dụng.
Duyệt Oánh bay về ngay trong ngày, cô ấy dập tắt ngay ý nghĩ đòi đến mấy phòng khám nhỏ lẻ của tôi, rồi tìm người dò la địa chỉ của vài bệnh viện tư nhân, cô ấy nói:
- Bệnh viện tư có hệ thống trang thiết bị đầy đủ, đến đấy làm phẫu thuật vẫn hơn.
Nói thật là tôi sợ lắm, tôi chưa từng nghĩ mình sẽ gặp chuyện này, mọi thứ viết trên sách vở vô cùng kinh khủng, những miêu tả trên mạng càng khiến tôi khiếp đảm hơn.
Duyệt Oánh giúp tôi đặt lịch phẫu thuật, cô ấy an ủi tôi:
- Không đau đâu, chắc sẽ không đau lắm đâu.
Tôi không sợ đau, tôi chỉ sợ những gì chưa biết, tôi không biết điều gì sắp xảy đến với mình. Hôm ấy, theo Duyệt Oánh đến bệnh viện mà tôi cứ run cầm cập. Có nằm mơ cũng không ngờ chúng tôi lại chạm mặt Tiêu Sơn và Lâm Tư Nhàn ở đó.
Tôi như chết lặng khi thấy anh.
Sắc mặt anh cũng trắng bệch khi thấy tôi.
Tôi biết anh dẫn Lâm Tư Nhàn đến khám, không ngờ lại gặp nhau tình cờ thế này, tôi chẳng biết nói gì hơn. Tôi không mong mình sẽ gặp lại anh, nói tôi là đứa quen thói tự huyễn hoặc bản thân cũng được, sau này, tôi không muốn gặp lại Tiêu Sơn nữa.
Mối tình đầu của thời niên thiếu đã đi vào dĩ vãng, giờ đây tàn dư của hiện thực lại khiến chúng tôi bối rối. Tôi không dám, mà có lẽ là tôi không muốn gặp Tiêu Sơn vì sợ gợi lại nhữn đau đớn, khổ sở trước kia. Nhất là hôm nay, khi chạm mặt anh trong tình cảnh khó xử này, dường như vận mệnh tối tăm đang nhắc nhở tôi rằng, những thứ tốt đẹp đã xa nay không còn thuộc về mình nữa, tôi và anh chẳng thể quay về như ngày xưa.
Tôi đi lướt qua Tiêu Sơn, nhưng Lâm Tư Nhàn gọi giật tôi lại.
Tôi không muốn nói chuyện với cô ấy, Duyệt Oánh nhanh trí chen vào giữa chúng tôi, nói:
- Đồng Tuyết đưa tôi đến làm chút xét nghiệm.
Ánh mắt Lâm Tư Nhàn nhìn tôi vẻ đăm chiêu.
Tôi siêu âm xong, bác sĩ nói hiện tại túi thai vẫn còn khá nhỏ, đợi thêm một tuần nữa mới có thể tiến hành phẫu thuật. Duyệt Oánh ngồi bên, buột miệng nói:
- Qua tuần sau là vào học rồi còn gì!
Bác sĩ đảo mắt nhìn cô ấy rồi từ tốn nhắc lại lời mình bằng tiếng Trung:
- Một tuần sau hẵng làm phẫu thuật.
Tôi thấy chán nản, tuần sau vào học rồi, tới lúc đó, e sẽ phải bỏ nhiều tiết, trong trường lại lắm tai mắt, hẳn sẽ bất tiện lắm.
Duyệt Oánh an ủi tôi:
- Thôi kệ, tuần sau tớ tìm phòng cho cậu ra ngoài sống một thời gian.
Lúc rời bệnh viện, tôi thấy Tiêu Sơn đứng lẻ loi bên kia đường, cách nhau dòng xe hối hả ngược xuôi, có lẽ giữa chúng tôi là cả một khoảng trời xa cách. Tuy xa xôi như thế nhưng tôi vẫn cảm nhận được nỗi tuyệt vọng khôn cùng. Đã không có duyên phận, sao vẫn run rủi để tôi gặp anh?
Duyệt Oánh cũng nhìn thấy Tiêu Sơn, cô ấy liền nói:
- Tớ về trường đợi cậu nhé!
Duyệt Oánh không biết tôi và Tiêu Sơn đã xảy ra chuyện gì, cô ấy đinh ninh mấy ngày đó, Tiêu Sơn là người cứu tôi, tưởng tôi và anh cần thời gian để quay lại. Cô ấy không biết giữa tôi và Tiêu Sơn đã xuất hiện rào cản khó mà vượt qua được, tôi và anh không hề có tương lai.
Tôi không muốn gặp riêng Tiêu Sơn, không muốn tiếp tục đẩy mình vào cõi vô vọng. Tiêu Sơn đứng đó mà như xa tận chân trời. Một nơi nào đó sâu thẳm trong tôi bỗng dấy lên cảm giác tê tái âm ỉ, tôi thường trở nên mất lý trí mỗi lần gặp anh.
Tôi lầm lũi bước theo anh, tự hỏi không biết Tiêu Sơn định nói gì với mình. Chúng tôi bám gót nhau trên vỉa hè tấp nập, anh thong thả cất bước, tôi chậm rãi theo sau. Cuối cùng, anh quay người nhìn tôi, chúng tôi đang đứng trước một cửa hàng McDonald’s, anh hỏi:
- Vào ăn không?
Tôi không muốn ăn uống bất cứ thứ gì nhưng có lẽ anh cần một chỗ để nói chuyện. Trong cửa hàng không đông lắm, Tiêu Sơn mua cho tôi một suất ăn và mua cho mình một món đồ uống. Từ đầu đến cuối, anh không hề nhấp