Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341745
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1745 lượt.
đã mất từ lâu rồi, cả bố lẫn mẹ tôi đều đã qua đời từ lâu rồi. Ba năm là quá đủ, anh còn muốn gì nữa? Anh từng bảo anh chán ngấy tôi rồi cơ mà, mất hứng với tôi rồi cơ mà, đừng để anh thấy mặt tôi nữa rồi cơ mà…
Hắn chỉ cười khẩy:
- Em tưởng tôi thích em à? Chẳng bù cho cậu em, vừa nhìn thấy những chứng cứ trong tay tôi đã cuống lên bảo tôi muốn làm gì em cũng được. Thậm chí ông ta còn chủ động gợi ý cho em đi làm gia sư. Có loại cậu như thế, em cũng may mắn nhỉ? Ba năm qua, em tưởng mình vĩ đại lắm à? Em tưởng mình đang hy sinh vì người thân à? Em tưởng em cứu được cả nhà cậu à? Em không ngờ năm đó, chính ông ta dâng em cho tôi chứ gì? Em là cái thá gì chứ? Chỉ là món đồ chơi tôi chán rồi thôi. Em tưởng tôi yêu em thật đấy chắc?
Những lời của hắn tuôn ra như làn đạn vừa khít rịt vừa gấp gáp lao tới tấp về phía tôi, cơ thể vốn chằng chịt những vết sẹo cũ đang lên da non nay lại thêm tàn tạ, nham nhở. Tôi quên cả giãy giụa, chỉ biết ngây dại nhìn hắn.
Hắn cười tươi rói:
- Không ngờ chứ gì? Ở đời có thứ gì mà tiền không mua được? Ở đời có ai mà không ích kỷ? Chỉ có mình em là khờ thôi, chỉ có em khờ dại để người ta đùa bỡn mà thôi.
Môi tôi run rẩy, dường như mọi thứ đang quay cuồng trước mắt, tôi chẳng thể nào tin được.
- Anh đừng lừa tôi.
Hắn buông tiếng cười khẩy đầy khoái trá.
- Phải, tôi đang lừa em. Ở đời có ai chưa từng lừa em? Loại người ngốc nghếch như em chết một vạn lần cũng không khôn ra được.
Tôi giận run người, thậm chí giọng cũng lạc hẳn đi:
- Tôi có chết một vạn lần thì cũng đáng đời tôi thôi, cái tội ngây thơ ấu trĩ chết là đúng! Tôi bị anh lừa, bị người đời lừa, thậm chí bị người thân lừa. Nhưng có một người vĩnh viễn không bao giờ lừa tôi, kể cả chúng tôi không thể đến được với nhau đi chăng nữa nhưng tôi biết anh ấy tuyệt đối không bao giờ lừa mình. Nhưng anh thì sao chứ? Anh sống ở đời đáng để người ta lừa phỉnh, chẳng một ai thật lòng với anh đâu, chẳng một ai yêu anh đâu!
Tôi sực nhớ tới Mộ Vịnh Phi, liền thốt ra những lời nguyền rủa độc địa nhất:
- Nếu có báo ứng, loại người như anh phải ở vậy trọn đời trọn kiếp, chẳng được ai yêu! Nhưng anh cũng đừng để ý làm gì, đằng nào thì anh cũng chẳng bao giờ hiểu thế nào là yêu, thế nào là lương thiện, thế nào là tốt đẹp!
Đôi mắt hắn đăm đăm nhìn tôi không chớp, khoảnh khắc ấy, tôi đinh ninh có lẽ hắn sẽ bóp chết mình. Nhưng hắn không hề nhúc nhích, chỉ có cái nhìn hằn lên sự mãnh liệt kinh người. Tôi cũng nhìn lại hắn không chút kiêng dè, gò má hắn đỏ ửng, hơi thở hầm hập phả vào mặt tôi, tay tôi bị hắn túm chặt vẫn còn nguyên cảm giác nóng ran. Tôi nghĩ giá như lúc này hắn muốn giết mình thật thì mình chạy cũng chẳng thoát. Vậy mà vào phút chót, hắn không hề ra tay.
Sau đó, hắn buông tôi ra, ngả lưng xuống giường đầy mệt mỏi, hình như mắt đã nhắm nghiền.
Không muốn ở đây thêm giây phút nào nữa, tôi lao ra khỏi phòng bệnh, định về ký túc xá.
Tôi nhớ Duyệt Oánh, tôi muốn gặp cô ấy, người bạn duy nhất của tôi không bao giờ bán rẻ tôi.
Cứ nghĩ đến những gì Mạc Thiệu Khiêm nói là tôi không nén được run rẩy, cứ nhớ đến cậu là tôi không ngăn nổi mình run lên, sự hy sinh ba năm qua của tôi là hoàn toàn đáng giá, nhưng nếu nó là sự thật…. Không, những gì Mạc Thiệu Khiêm nói không bao giờ là sự thật.
Hắn hận bố tôi, rồi giận cá chém thớt với tôi thôi, hắn bỏ thuốc vào trà rồi cưỡng bức tôi, ép tôi làm tình nhân của hắn, hắn hủy hoại cả đời tôi.
Người duy nhất tôi hận là hắn, chỉ hắn mà thôi.
Người đưa thư
Chỉ khi tuyết neo mình ngoài khơi xa
Thậm chí cả khi đôi chân mệt nhoài vẫn cất bước ra đi.
Anh nói không trở lại và em nói nên như thế
Gạt gánh nặng tâm lý sang một bên,
Hoặc vững tin vào tình yêu
Anh là ngọn tuyết cao, em là con đường dài
Chỉ sợ mặt trời ló ra, chia lìa đôi ta
Lâm Tịch
Tôi chẳng nói chẳng rằng trở về trường.
Tôi cũng không đi chứng thực bất kỳ chuyện gì, vì tôi không muốn gợi lại vết thương cũ thêm nữa, chỉ mong sao mọi chuyện đã đi vào dĩ vãng.
Dường như tôi đang trải qua một mùa lê thê nhất trong cuộc đời. Mỗi độ hoa mai nở, cả trường lại huyên náo khác thường. Tôi vùi mình giữa bầu không khí nô nức như một sinh viên bình thường. Thực ra, tôi mong mỏi ngày này từ lâu lắm rồi, không cần bận tâm tiếng chuông điện thoại, không phải giấu giấu giếm giếm. Tôi nỗ lực ghi nhớ mọi lời giảng của thầy cô, chuyên tâm làm thí nghiệm, chăm chỉ viết báo cáo. Tôi so sánh tất cả các trường đại học ở nước ngoài dù nổi tiếng hay không nổi tiếng, tìm hiểu điều kiện phù hợp với chuyên ngành của mình để xin học bổng du học.
Suốt mùa xuân, thời gian đối với tôi dường như đã ngưng đọng tại đó, từ thứ Hai đến thứ Sáu, tôi lên lớp liên miên, mọi thứ trùng lặp mà đơn giản. Hai ngày nghỉ cuối tuần, ký túc xá vắng tanh, không một bóng ng