XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Sơn Mộ Tuyết

Thiên Sơn Mộ Tuyết

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341746

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1746 lượt.

ười, tôi bèn lên thư viện ngồi, phòng tự học lúc nào cũng xếp kín những quyển sách giữ chỗ, tôi chọn một chỗ sát cửa sổ.
Tôi thích ngắm những cây hòe gai xanh tươi, um tùm ngoài cửa sổ. Cuối mùa xuân, nơi đây sẽ bung nở những chuỗi hoa trắng ngần, hương thơm phiêu dật nồng nàn từng chùm, rủ mình như vô vàn cánh bồ câu trắng muốt. Có lúc ôn bài mệt nhoài, tôi ngẩng đầu nhìn màu xanh biếc rọi xiên bên cửa sổ, phóng tầm mắt ra xa, thấp thoáng thấy dãy núi mờ mờ nơi ngoại ô thành phố.
Duyệt Oánh không thi IELTS vì Triệu Cao Hưng không định đi du học. Dạo này, cô ấy còn sầu đời hơn cả tôi, bố cô ấy phản đối việc yêu đương với Triệu Cao Hưng, vì Triệu Cao Hưng là sinh viên thể dục thể thao và cậu ấy không hề có hứng thú với kinh doanh, vấn đề mấu chốt vẫn là bác ấy muốn sau này Triệu Cao Hưng đến ở rể.
- Tư tưởng của bố tớ rõ là phong kiến hủ bại. Tớ tức nói bố đi mà đẻ thêm con riêng ấy, thế là bố tớ nổi sung lên, mắng tớ bất hiếu.
- Thế cậu định sao? – Tôi hỏi.
Duyệt Oánh hằm hằm nói:
- Đấu đến cùng chứ. Tớ biết thừa ông ấy có con thế nào được nữa, kể cả bây giờ có con thì cũng muộn rồi, thế nào chẳng có ngày chịu thua, cho phép tớ yêu Cao Hưng.
Cuộc chiến giữa hai bố con Duyệt Oánh vô cùng ác liệt, bố cô ấy cắt tất cả các thể loại thẻ tín dụng, thậm chí số điện thoại của cô ấy đăng ký theo tài khoản dịch vụ toàn cầu của bố cũng bị cắt.
Duyệt Oánh tức tốc đi mua sim mới, sau đó nhắn tin thông báo đổi số cho tất cả bạn bè. Cô ấy vừa nhắn tin vừa hờn dỗi nói với tôi:
- Đừng hòng tớ báo số mới cho ông ấy, xem ông ấy có tìm nổi tớ không.
Tôi biết có khuyên giải cũng vô ích nên chỉ cảm thán vài câu:
- Bố cậu còn sống để mà giận dỗi, còn tớ, muốn hờn dỗi bố cũng không được nữa.
Duyệt Oánh ngẩn ra rồi rầu rĩ nói:
- Đừng thế mà, chúng mình đi làm thêm kiếm tiền đi. Tiền tiêu vặt của tớ sắp hết rồi.
Với danh tiếng trường tôi, tìm việc làm thêm không khó. Chỉ cần lên mạng, vào mấy trang chuyên đăng tin tuyển gia sư, điền thông tin cơ bản là chẳng mấy sẽ nắm chắc cơ hội trong lòng bàn tay. Đối thủ cạnh tranh duy nhất phải kể đến là sinh viên ngành Sư phạm, Duyệt Oánh căm hờn nói:
- Ai khiến họ học nghề gõ đầu trẻ ấy chứ, trong khi bọn mình toàn học phân tử với điều chế…
Nghề gia sư là nỗi ám ảnh cả đời của tôi nên từ bấy đến giờ, tôi thôi hẳn những công việc dạy dỗ kiểu này, chỉ chú tâm tìm những việc khác.
Tôi và Duyệt Oánh tìm được việc làm tạm thời tại một triển lãm, công việc chủ yếu là cung cấp tư liệu cho triển lãm, rất đơn giản, không đòi hỏi nhiều kỹ năng. Chúng tôi chạy qua chạy lại giữa kho và khán đài, lúc cần thì hỗ trợ phát tờ rơi, điền bảng điều tra, sắp xếp hồ sơ của khách hàng… Mới làm được nửa ngày, hai bên hông đã tê rần, bận tối mắt tối mũi, đến cơm trưa cũng ăn vội vàng. Duyệt Oánh bền bỉ hơn tôi nghĩ nhiều, thậm chí cô ấy còn chẳng phàn nàn lấy nửa câu, bấy lâu này, tôi cứ nghĩ cô ấy là tiểu thư con nhà giàu, không quen khổ sở, giờ đây cô ấy khiến tôi phải nhìn bằng con mắt khác.
Triệu Cao Hưng hoàn toàn không hay biết việc chúng tôi đi làm thêm, Duyệt Oánh nói:
- Kể ra thì thể nào anh ấy cũng xót ruột mà ngăn cản cho mà xem, tớ sao nỡ tiêu tiền của anh ấy chứ.
Tôi thấy mừng thay cho Duyệt Oánh, cô ấy gặp được người mình yêu mà người ta cũng yêu cô ấy, cô ấy hạnh phúc hơn tôi biết nhường nào, hai người họ có thể kiên trì phấn đấu bên nhau.
Triển lãm có quy mô lớn, nhiều công ty đặt gian hàng đại diện, thu hút nườm nượp khách đến tham quan. Bận nhất là chiều thứ Bảy, cổ họng tôi khàn đặc vì nói nhiều. Gian hàng bên trái là một công ty kinh doanh máy lọc nước, nhân viên bên đó đang bận bê cốc, chào mời khách hàng thưởng thức đồ uống. Lúc thưa người, gian bên đó qua chỗ chúng tôi, chào hỏi:
- Em ơi, qua uống cốc nước không?
Duyệt Oánh chạy qua, mang hai cốc nước về. Vừa uống, cô ấy vừa thì thầm:
- Ước gì gian hàng bên cạnh bán bánh mì nướng, tớ đói lắm rồi.
Giữa lúc vất vả thế này, chỉ có mình cô ấy mới có thể lạc quan đến vậy, khiến người khác phải phá lên cười.
Buổi tối, dọn dẹp lúc tan, Duyệt Oánh gần như dán mình vào ghế, không gượng dậy nổi:
- Trời đất ạ! Chưa bao giờ đi giày cao gót mà phải chạy tới chạy lui nhiều như ngày hôm nay.
Chị giám đốc phụ trách gian hàng, cũng chính là người tuyển chúng tôi vào làm, nhìn xuống chân Duyệt Oánh cư