pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Sơn Mộ Tuyết

Thiên Sơn Mộ Tuyết

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341752

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1752 lượt.

sẽ quay lại, giờ đã mười rưỡi rồi, có lẽ tắc đường.
Hắn không đoái hoài chỉ lặp lại lời mình:
- Em đi đi.
Tôi nói:
- Tôi biết anh không muốn gặp tôi, thực ra tôi cũng chẳng muốn gặp anh. Anh yên tâm, ông ấy quay lại tôi sẽ đi ngay.
Mạc Thiệu Khiêm chắc tức lắm, tôi biết thừa hắn lên cơn kiểu gì, mu bàn tay hắn đã nổi đầy những đường gân xanh. Ánh mắt hắn trân trân nhìn lên trần nhà, không thèm liếc tôi nữa. Thực ra tôi chẳng muốn ở lại đây thêm một giây nào, hắn thấy tôi chướng mắt bao nhiêu thì tôi càng không muốn nhìn mặt hắn bấy nhiêu.
- Tôi gặp mẹ anh, bà có kể chuyện về Đáng Yêu, thôi, anh đừng buồn nữa. Lúc nào lại mua con chó khác mà nuôi, anh dư dả tiền bạc, mua bao nhiêu con mà chả được.
Tôi bỗng thấy mình thật khôi hài, còn khuyên nhủ Mạc Thiệu Khiêm cơ đấy. Hắn là người tôi ghét cay ghét đắng, chỉ mong sao cả đời này không còn nhìn thấy hắn nữa. Có lẽ tình trạng hiện giờ của hắn đã khiến tôi vô cùng kinh ngạc, chỉ vì một con chó mà đau lòng đến nỗi viêm phổi rồi nhất quyết không chịu đi khám. Vẻ yếu đuối giờ mới bộc lộ của hắn khiến tôi cảm thấy hắn cũng là người trần mắt thịt, biết ốm đau, biết thương cảm, không còn dáng vẻ “Sống ở đời không đối thủ” như hồi xưa nữa.
Hắn không để ý đến tôi nên tôi cũng biết điều im lặng. Nỗi buồn của bậc đại gia đâu đến lượt tôi an ủi, hắn có ốm thôi mà cũng đã nhốn nháo cả lên, thậm chí một nhân vật chẳng còn dính dáng gì tới hắn như tôi mà cũng bị lôi đến để chăm sóc hắn.
Căn phòng chìm vào tĩnh lặng đến nỗi tôi gần như nghe rõ mồn một tiếng kim đồng hồ nhúc nhích trên cổ tay hắn, nghĩ bụng đó chẳng qua chỉ là ảo giác của mình thôi. Chiếc đồng hồ Tourbillon chẳng khác nào bản thân hắn, từng linh kiện chuẩn xác đến mức đáng sợ, gần như không bao giờ phạm sai lầm. Tôi nghĩ, việc hắn ngã bệnh đúng là một kỳ tích, giống như chiếc đồng hồ kia tự nhiên xảy ra sự cố, đồng hồ hàng hiệu mà cũng hỏng ư?
Cuối cùng, hắn mở miệng, thốt ra thứ âm thanh lãnh đạm, không mang chút cảm xúc nào.
- Đáng Yêu là Đáng Yêu. Đổi con khác thì đâu phải là Đáng Yêu nữa, chẳng bao giờ em hiểu được điều đó.
Có gì mà không hiểu chứ?
Đời này chẳng có ai cắt nghĩa được chữ “mất mát” rõ hơn tôi. Tôi mất bố mẹ, mất Tiêu Sơn, mất đi cuộc sống đáng có. Nhưng tôi vẫn đè nén được tất cả những niềm đau ấy.
Khóe mắt tôi đỏ hoe, tôi hận con người này, tôi hận hắn. Hắn luôn khơi lại mọi chuyện vào đúng lúc tôi muốn quên đi tất cả, chính những lúc tôi tưởng mình đã thoát thì hắn lại xuất hiện. Tôi gắt lên:
- Khác gì đâu, cũng chỉ là một con chó thôi mà!
Âm thanh của hắn trơn tuột như con rắn độc đang trườn mình:
- Khác gì đâu, Tiêu Sơn cũng chỉ là một thằng đàn ông.
Hắn dám mở miệng nói đến Tiêu Sơn, nỗi đau ấy làm tôi suýt hóa rồ. Tôi không cho phép, tôi cấm hắn được phép nhắc đến Tiêu Sơn. Tôi đứng phắt dậy, siết chặt bàn tay thành nắm đấm:
- Đừng có nhắc đến anh ấy trước mặt tôi, anh muốn gì hả?
- Sao nào, thấy xót à?
Ánh mắt hắn vẫn đăm đăm nhìn lên trần nhà, khóe miệng nhếch một nụ cười ghê tởm:
- Mối tình đầu của em chán em rồi à? Ruồng rẫy em rồi à? Tôi đoán kết quả cũng thế cả thôi. Thằng đàn ông bào chịu đựng được? Em sống chung với tôi những ba năm, thậm chí còn phá thai…
Tôi nhảy bổ đến, bóp cổ hắn, mớ dây dợ truyền dịch vướng víu quanh người, dường như lúc ấy tôi dồn hết sức lực muốn bóp chết hắn. Tôi hận gã đàn ông này, chính hắn cướp đi của tôi tất cả, giờ lại khinh khỉnh chế giễu tôi.
Hắn chỉ dùng một tay mà đã chộp gọn hai cánh tay tôi, kim tiêm trên mu bàn tay xiên vẹo từ lúc nào, khiến máu chảy ngược lên ống truyền nhưng caí nhìn đau đáu của hắn vẫn xoáy vào mắt tôi, thoáng nét cười buồn:
- Giờ đến lượt em muốn bóp cổ tôi cơ đấy? Bấy lâu nay, tôi chỉ muốn bóp chết em! Đau chưa, giờ em đã thấy đau chưa?
Tôi gồng mình nhì hắn giật phăng mũi kim vướng víu, tóm lấy tôi. Tay tôi bị hắn ghì thật chặt, dán vào ngực mình, nụ cười đọng trên khóe môi vẫn tàn nhẫn mà đượm buồn.
- Biết đau thế nào rồi chứ? Khi người em yêu không yêu em, khi người em yêu hận em… Đau chưa, giờ em đã thấy đau chưa?
- Mạc Thiệu Khiêm!
Tôi ức đến nghẹn cổ. Có trời mới biết hắn không chiếm được tình cảm của Mộ Vịnh Phi thì liên quan gì đến tôi, hắn phát rồ vì yêu vợ thì liên quan gì đến tôi mà hắn cứ phải trút lên đầu tôi thế này?
- Giờ em lại gọi tên tôi cơ à?
Cái ghì chặt của hắn đầy nhức nhối và vẻ mặt khổ sở của tôi dường như chính là điều hắn muốn thấy. Ánh mắt hắn từ trên cao đổ xuống như chèn ép tôi.
- Chỉ những lúc điên lên, em mới chịu gọi tên tôi. Thật lòng, tôi nhiều khi chỉ muốn dồn ép em, cứ phải dồn em vào đường cùng, để xem lúc đó em còn gọi tên Tiêu Sơn đến cứu mình nữa hay không. Thật lòng, tôi muốn nghiền nát em ra để xem trái tim em hình thù thế nào. À mà em làm gì có trái tim, tim em đặt ở chỗ Tiêu Sơn rồi còn đâu, tiếc thay cậu ta lại không cần em.
Câu nói cuối cùng ấy khơi gợi trong tôi một cơn đau tột độ, tôi bật khóc thành tiếng:
- Anh muốn gì hả? Cứ cho là bố tôi nợ anh, nhưng ông ấy