Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Sơn Mộ Tuyết

Thiên Sơn Mộ Tuyết

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341629

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1629 lượt.

ôi nói đầy mỉa mai:
- Nhưng mà tôi cũng lười đổi ngân hàng lắm, họ bảo tôi đến thì tôi đến thôi. Anh có gì sai bảo thì xin nói thẳng, nếu thích thì tôi lên giường với anh thêm một lần nữa cũng chẳng sao, đằng nào tôi cũng đủ tàn tạ rồi, thêm hay bớt một lần có là gì đâu. Mong sao khiến anh hài lòng. À vâng, còn chuyện này nữa, mẹ anh cũng đến gặp tôi, theo lời bà kể thì anh như một đứa trẻ thật đáng thương…
Nghe tôi nhắc tới mẹ hắn, bấy giờ, hắn mới khẽ động đậy, ngước mắt nhìn lên:
- Đáng Yêu chết rồi!
Quên mất con chó đó là quà mẹ hắn tặng mà.
Nhưng vì một con chó mà buồn lòng thế này, thật chẳng giống Mạc Thiệu Khiêm chút nào. Nói thực, nhìn hắn trơ trọi ngồi đó, so với kẻ tôi quen bấy lâu nay thì rõ như hai người hoàn toàn khác nhau. Trong suy nghĩ của tôi, Mạc Thiệu Khiêm của ngày xưa là loại ác bá lộng hành, quỷ tha ma bắt, làm gì có chuyện bơ vơ không nơi nương tựa như ngày hôm nay, nhìn hắn như thế này tôi bỗng có cảm giác tội nghiệp.
Ôi thôi, cho tôi xin! Rắn độc mà cũng tội nghiệp sao? Tôi có phải nông dân đâu! [1'>. Tôi đưa mắt quan sát hắn. Bóng tối trong căn phòng nham nhở nhưng vẫn đủ để thấy gò má hắn ửng đỏ như có men rượu, quản gia nói hắn đang sốt, mà sốt cũng có khả năng đỏ mặt, huống hồ còn có đôi chỗ nứt nẻ trên vành môi khô tróc trắng ởn kia, nhìn có vẻ đang ốm thật đấy.
[1'> Câu chuyện về người nông dân và con rắn độc là một câu chuyện thuộc tuyển tập Những câu chuyện ngụ ngôn của Aesop.
Chắc tôi nhìn hắn quá lâu nên ánh mắt hắn cũng đổ về phía tôi, nhìn một lúc, hắn mới hỏi:
- Sao em lại ở đây?
- Ông quản gia hết mực trung thành của anh sợ anh sắp chết, nằng nặc đòi tôi đến thăm anh bằng được.
Hắn nhìn lảng đi chỗ khác, cất giọng thản nhiên:
- Ông ta chỉ vẽ chuyện, giờ em đi được rồi.
Được lắm, thế này mới giống Mạc Thiệu Khiêm mà tôi quen.
Không biết tại sao tôi lại thở phào nhẹ nhõm, gã khốn dị hợm này rất có khả năng khiến người ta ức chế, may thay tôi thoát được rồi.
Vừa đi được hai bước bỗng nghe sau lưng có tiếng đổ rầm, tôi ngoái đầu nhìn đã thấy Mạc Thiệu Khiêm nằm sóng soài, bất động dưới sàn nhà.
Tôi giật nảy mình, ngó ra ngoài cửa không thấy quản gia đâu. Tôi đắn đo chốc lát nhưng vẫn quay lại xem thế nào, thấy hai mắt hắn nhắm hờ, ngực khẽ nhấp nhô, toàn bộ phận cổ đỏ gắt. Tôi giật mình khi giơ tay chạm vào cái trán nóng ran của hắn. Xem ra hắn ốm thật rồi, quản gia nói không sai.
Tôi chạy xuống dưới tìm quản gia, ông ta lập tức gọi điện cho tài xế, sau đó hai người họ đưa Mạc Thiệu Khiêm đi bệnh viện. Tôi định về trường thì quản gia khẩn khoản:
- Đồng tiểu thư, cô cũng đến bệnh viện luôn nhé?
Tôi không thể kìm nén hơn nữa:
- Ông bảo tôi chỉ cần đến thăm là được rồi cơ mà. Ông gọi cho vợ anh ta đi, hoặc gọi cho mẹ anh ta ấy, tôi chẳng là gì của anh ta cả, sao ông cứ phải bắt tôi làm này làm nọ thế, với cả anh ta có muốn gặp tôi nữa đâu.
- Lúc cô bị thương, Mạc tiên sinh đưa cô đi bệnh viện, đến giày còn chẳng kịp mang, chính tôi xách giày với quần áo đến bệnh viện cho cậu ấy. Cô nằm trong phòng phẫu thuật khâu vết thương, còn cậu ấy xử lý vết thương ở phòng cấp cứu… Thực ra hôm đó, mảnh sành cũng găm cả vào chân Mạc tiên sinh. Nhưng cậu ấy vẫn bế cô xuống tầng, chân phải bị thương mà dọc đường vẫn chăm chăm nhấn chân ga, về sau mảnh sứ ấy găm sâu thế nào cô có biết không? Hôm đó, dáng đi của cậu ấy khác ngày thường thế nào cô có biết không? Cậu ấy quan tâm cô thế nào mà sao cô không thể đưa cậu ấy đến bệnh viện?
Tôi ngây người nghe quản gia hùng hổ nói một tràng những câu chất vấn. Tôi nhớ lần mình ngã đè lên đống mảnh sứ đúng là hắn mặc nguyên áo ngủ đưa tôi tới bệnh viện, nhưng hôm đó tôi không để ý chân của hắn, càng không biết hắn bị thương, bấy lâu nay, có bao giờ hắn nói với tôi đâu.
Tôi ghét hắn, tôi hận hắn, vết thương ở chân kia, tôi không biết thật. Tối đó, hắn còn dè bỉu bảo tôi làm phiền hắn ngủ, tôi nói mình đau thì hắn nhét cho tôi viên thuốc. Giờ mới biết thì ra hắn vẫn dùng loại thuốc giảm đau đó…. Hắn nghiện morphine, chứ thuốc giảm đau bình thường làm gì có tác dụng.
Những lời của quản gia khiến tôi không thể phản bác được, sự lằng nhằng giữa tôi và Mạc Thiệu Khiêm quả thực là một món nợ dai dẳng, bố tôi nợ hắn, hắn nợ tôi, tôi nợ hắn, một vòng luẩn quẩn khiến tôi chẳng biết đằng nào mà lần.
Chúng tôi đến bệnh viện, bác sĩ chẩn đoán hắn bị viêm phổi, tình hình rất nguy kịch, cần lập tức nhập viện điều trị.
Bố trí phòng bệnh ổn thỏa, quản gia vội về nhà lấy đồ, nhờ tôi ở lại chăm sóc Mạc Thiệu Khiêm. Tôi nhấp nhổm trong phòng bệnh, chốc chốc lại nhìn đồng hồ, lo lắng sắp đến giờ ký túc xá đóng cửa, chỉ sợ không về kịp.
- Em về đi.
Giọng nói trầm khàn vang bên tai, tôi ngẩn lên mới biết Mạc Thiệu Khiêm đã tỉnh. Hắn nằm trên giường bệnh, tay cắm ống truyền dịch, râu lún phún một màu nhàn nhạt dưới cằm. Trong ánh đèn phòng bệnh, dáng vẻ gầy rộc ấy gợi cho người ta có cảm giác vô cùng xa lạ.
Tôi nói:
- Quản gia nói khoảng mười giờ ông ấy