Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341627
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1627 lượt.
, không thì mời bác sĩ đến nhà, Mạc Thiệu Khiêm giàu có như thế ông ngại cái gì?
Sắc mặt người quản gia vẫn bình thản, dáng dấp vẫn tao nhã, lịch thiệp, thậm chí ông ta còn rất uyển chuyển nói:
- Thưa Đồng tiểu thư, phiền cô ghé thăm cậu ấy một lần này.
- Tôi và anh ta thôi nhau từ lâu rồi, tôi không muốn lại gặp anh ta nữa.
Tôi cảm thấy vô cùng ngán ngẩm, tại sao đám người này cứ hùa nhau kéo tôi về với quá khứ mà tôi đang cố gắng quên đi? Kể cả Mạc Thiệu Khiêm có lăn đùng ra đấy thì liên quan gì đến tôi? Tôi chưa vỗ tay vui mừng vì tôi biết bố mình nợ hắn, những chuyện đấy qua lâu rồi, tôi đã thanh toán nợ nần xong xuôi rồi.
- Ông về đi, Mạc Thiệu Khiêm có phải trẻ con lên ba đâu, ốm thật thì ông cứ đưa đến bệnh viện là xong, lo gì, anh ta có trừ tiền lương của ông đâu.
- Mạc tiên sinh không biết tôi đến đây.
Quản gia dường như đã hơi ngán ngẩm:
- Là tôi tự đến, thực ra dạo này không một ai trong nhà dám nhắc tới cô. Hôm Đáng Yêu chết, Mạc tiên sinh ôm nó trong bệnh viện thú y cả một đêm, hôm sau, bảo tôi cho Hương Tú nghỉ việc. Lỗi chẳng phải do Hương Tú làm việc tắc trách, mà bởi cứ gặp cô ấy là lại nhớ đến Đáng Yêu nên cậu ấy không muốn thấy Hương Tú nữa. Xưa nay, cậu ấy vốn là người như vậy, không một ai dám nhắc đến Đáng Yêu, cũng như không một ai dám nhắc đến cô trước mặt cậu ấy, lần này quả thực bế tắc lắm tôi mới phải đến tìm cô, chứ bình thường tôi không dám quấy quả thế này.
Tôi chẳng muốn nghe ông ta huyên thuyên nữa, liền nói:
- Cơm của tôi nguội rồi đây này, ông cảm phiền để tôi đi ăn cơm đã.
- Thưa Đồng tiểu thư. – Nhìn mặt ông ta dường như thoáng vẻ nhẫn nhục. – Cô đã làm đơn xin hỗ trợ học phí lẫn đơn xin họ bổng.
Tôi quay phắt đầu, nhìn ông ta.
- Học bổng có được xét duyệt hay không còn phụ thuộc vào ngân sách mà Mạc tiên sinh là thành viên hội đồng quản trị. Còn ngân hàng cô làm đơn xin hỗ trợ học phí, có lẽ cô không biết cậu ấy cậu ấy cũng có cổ phần ở đó.
Mẹ kiếp! Câu chửi này tưởng quên lâu rồi, vậy mà giờ vẫn bật đựơc ra. Đám làm thuê cho Mạc Thiệu Khiêm cũng là một lũ khốn nạn y chang hắn, hết uy hiếp rồi lại dụ dỗ, chẳng còn trò nào hay ho hơn.
Tôi tức lộn ruột, nói:
- Thì tôi xin ngân hàng khác, tên họ Mạc đó tưởng mình là thánh chắc.
- Thưa Đồng tiểu thư, tôi chỉ hi vọng cô đến thăm cậu ấy, ngoại trừ việc đó ra, tôi không yêu cầu gì cả, chỉ cần đến thăm cậu ấy là được.
Quản gia vẫn bóng gió nói:
- Tính ra cũng đỡ vất vả hơn việc phải đi làm lại đơn xin hỗ trợ học phí.
Được lắm! Kể cả có uy hiếp hay dụ dỗ đi chăng nữa cũng đừng hòng tôi chịu thua. Nhưng vẫn phải công nhận lời ông ta nói cũng có lý, nếu phải xin hỗ trợ học phí lại từ đầu, đừng nói đến việc có được thông qua hay không, mà cứ nghĩ tới quá trình làm thủ tục lẫn phê duyệt đầy phức tạp và lằng nhằng đó là tôi oải lắm rồi.
Tôi đành theo lão quản gia về, vừa đặt chân qua ngưỡng cửa, tôi đã có ý nghĩ bột phát muốn quay đầu bỏ chạy. Hao hơi tổn sức lắm mới thoát được nơi này, giờ quay về khiến tôi có cảm giác đang chui đầu vào một cái cũi.
- Mạc tiên sinh đang ở trên tầng. – Quản gia đi trước dẫn đường. – Trong phòng ngủ chính ạ!
Cửa phòng ngủ khóa im ỉm, quản gia gõ cửa nhưng bên trong lặng thinh, không một âm thanh, cũng chẳng động tĩnh. Quản gia lại gõ thêm vài lần, rồi nói với vào:
- Thưa Mạc tiên sinh, Đồng tiểu thư về rồi ạ!
Tôi chúa ghét lối ăn nói này của quản gia, bèn gườm mắt nhìn ông ta, nhưng ông ta lại coi như không thấy, chỉ nín thở nghe ngóng động tĩnh trong phòng.
Không một âm thanh, có lẽ Mạc Thiệu Khiêm đang ngủ.
Quản gia hỏi tôi:
- Thưa Đồng tiểu thư tôi có nên gọi người đến cạy cửa không? Từ tối hôm qua đến giờ, Mạc tiên sinh vẫn chưa ra ngoài, cậu ấy đang sốt cao nhưng không chịu ăn và uống thuốc, tôi chỉ e xảy ra chuyện.
Hỏi tôi là gì? Chuyện này vốn chẳng dính líu gì đến tôi, tôi dửng dưng nói:
- Ông thích cạy thì cứ cạy đi.
Quản gia gọi thợ điện nước đến, chẳng mấy chốc đã cạy được cửa.
Trong phòng tối om, đèn không bật mà cửa sổ cũng kéo kín mít, chẳng nhìn thấy gì. Quản gia đứng đằng sau bèn đẩy nhẹ tôi:
- Vào đi thôi.
Tôi bị đẩy hẫng chân mấy bước, tiến vào phòng, cẩn thận quan sát một vòng xem đây có phải là một cái bẫy không. Gã Mạc Thiệu Khiêm này lắm trò lắm, trước nay hắn quen thói vui buồn thất thường, tôi còn là con gái kẻ thù giết cha hắn, có khi hắn thấy tôi chưa đủ giày vò cũng nên.
Tôi tiến lại gần mới thấy Mạc Thiệu Khiêm đang ngồi im lìm như một pho tượng trên giường, mặt hướng về phía cửa sổ nhưng rèm cửa kéo kín mít, hắn ngồi đấy làm trò gì không biết!
Tôi nghĩ thế này chắc là xong rồi, đằng nào thì ông quản gia cũng bảo tôi chỉ cần đến gặp là được. Tôi ngoái đầu, thấy ông ta đứng ngoài phất tay ra hiệu, tôi đành lê bước chân, tiến lại gần.
- Thưa Mạc tiên sinh!
Hắn vẫn ngồi bất động.
- Mong anh rộng lòng bỏ qua, tôi không biết anh còn nắm cả quyền phê duyệt học bổng, thậm chí quỹ hỗ trợ học phí, anh cũng có quyền từ chối bằng một lý do vớ vẩn nào đó.
T