XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Sơn Mộ Tuyết

Thiên Sơn Mộ Tuyết

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341606

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1606 lượt.

hầy giáo đang chăm chú viết công thức trên bục giảng, rồi đi ra ngoài từ lối cửa sau, chạy ra cuối hành lang mới dám nhận điện thoại. Chạy nhanh nên hở hổn hển, tôi thoáng nét sửng sốt khi nghe giọng Mạc Thiệu Khiêm, tưởng như mình vừa sa chân vào cõi mộng.
Cứ tưởng hắn không bao giờ nghe điện thoại, không ngờ hắn còn gọi lại.
Hắn nói thẳng vào đề:
- Chuyện gì thế?
Tôi sượng sùng đáp:
- Anh rảnh chứ? Tôi có chuyện muốn gặp anh.
Đầu dây bên kia chìm vào im lặng trong thoáng chốc. Tôi nghĩ bụng, có lẽ hắn dập máy rồi cũng nên, dù sao mối quan hệ giữa chúng tôi từ xưa đến nay cũng chẳng vui vẻ gì, hơn nữa, hôm đó ở bệnh viện, tôi còn chửi rủa hắn một cách thậm tệ.
Một lúc sau, tôi mới để ý thấy hắn đang hỏi thư ký, hình như đang sắp xếp lịch trình. Giờ này chắc hắn đang ở văn phòng, xung quanh vô cùng yên tĩnh, thậm chí tôi còn nghe loáng thoáng thấy tiếng thư ký.
- Chiều mai, nếu có chuyện quan trọng, em có thể đến sân bay gặp tôi.
Tôi cuống cuồng hỏi:
- Anh bay lúc mấy giờ?
- Tầm ba, bốn giờ.
Nói xong, hắn cúp máy ngay. Chiều mai trống tiết, tôi có thể đến sân bay. Mà tầm ba giờ là chuyến bay đi hay chuyến bay đến nhỉ? Tôi cũng không chắc lắm, đành quyết định ăn xong bữa trưa sẽ đi ngay đến sân bay, ôm cây đợi thỏ vậy.
Tôi mượn ba bản photo hợp đồng của Triệu Cao Hưng, lấy cớ có người quen làm kinh doanh, định đưa anh ấy xem rồi nghĩ cách giúp. Xem ra Triệu Cao Hưng cũng nôn nóng đến nỗi có bệnh thì vái tứ phương, cậu ấy không hỏi han nhiều, liền đi photo hợp đồng đưa tôi.
Một giờ trưa ngày hôm sau, tôi đã có mặt tại sân bay, chờ đến tận sẩm tối mà vẫn không thấy bóng dáng Mạc Thiệu Khiêm. Chẳng biết hắn ra từ cửa nào, tôi bèn đến quầy bán vé hỏi, nhưng biết hỏi gì trong khi thông tin về chuyến bay lẫn hãng bay đều không có. Tôi gọi vào máy hắn thì tổng đài báo số máy đã chuyển sang kết nối toàn cầu.
Trời đã tối hẳn, tôi đi xe bus của sân bay về. Hắn cho tôi leo cây cũng đúng thôi, chung quy lại, tôi với hắn chẳng là gì của nhau, hơn nữa, lần trước tôi còn chọc cho hắn tức nghẹn họng.
Xe bus của sân bay dừng ở trạm cuối, bụng tôi đói cồn cào. Ban đầu, tôi định kiếm thứ gì bỏ bụng nhưng sau đó lại chẳng muốn ăn gì. Trước cổng tàu điện ngầm có không ít taxi đang vẫy khách, có người mời chào tôi:
- Đi taxi không em?
Tôi vốn định lắc đầu, rồi bỗng nhiên lại gật.
Taxi đỗ trước khu chung cư, nơi đó có đội ngũ quản lý giống như khách sạn. Bảo vệ mở cửa xe cho tôi, hiển nhiên anh ta vẫn nhận ra tôi, thậm chí còn nở nụ cười chuyên nghiệp:
- Chào cô!
Mật mã mở cửa tôi vẫn nhớ, bước vào thang máy rồi mà tôi vẫn thoáng đắn đo. Thôi đã đến rồi, còn lần khần gì nữa. Tôi ấn chuông, không bao lâu sau cánh cửa bật mở.






Người làm ra mở cửa, theo sau là quản gia, ông ta không tỏ vẻ ngạc nhiên khi gặp tôi, thậm chí còn nheo mắt cười:
- Đồng tiểu thư về rồi đấy à?
Tôi buộc phải mở miệng hỏi, dù tôi chúa ghét lối ăn nói của ông ta:
- Mạc tiên sinh đã về chưa?
- Mạc tiên sinh vừa từ sân bay về, giờ đang tắm rửa, hay Đồng tiểu thư đợi vậy?
- Tôi không thừa hơi lo những chuyện vớ vẩn.
Tôi gần như phải thẽ thọt, khúm núm:
- Tôi biết anh rất ghét tôi, nhưng bạn tôi chỉ có một mình Duyệt Oánh…
- Tôi nói tôi không thừa hơi lo những chuyện vớ vẩn, em có thể đi được rồi.
Tôi cắn răng nghĩ bụng, đã đến bước đường cùng rồi, còn lối thoát nào nữa?
- Nếu anh đồng ý giúp, anh bảo làm gì tôi cũng làm.
Tôi cúi gằm, không dám nhìn thẳng vào hắn, thảm len trải sàn rất dày, lông mềm mịn như từng đốm tuyết chạm đến tận mắt cá chân, tôi biết mình đã dấn thân đến đây, cùng lắm là chịu sự sỉ nhục.
Quả nhiên, sau một hồi im lặng, hắn chợt phá lên cười:
- Này Đông Tuyết, em đề cao mình thật đấy. Em tưởng mình là ai? Tiên nữ à? Em tưởng tôi không bỏ được em à? Hồi xưa ở với tôi, em trung trinh quyết liệt lắm cơ mà, mỗi trò tự sát thôi mà cũng tái diễn đến mấy lần, không ngờ chỉ vì bạn bè mà em dám mò đến đây, đặt vấn đề với tôi cơ đấy.
Tôi biết thế nào hắn cũng nói vậy. Tôi không ngước nhìn hắn, nhếch mép, cười chua chát:
- Anh nói phải, đúng là tôi đề cao mình quá rồi.
Tôi cầm chặt mấy tấm bản hợp đồng, lùng bùng chào hắn:
- Xin chào Mạc tiên sinh, đã quấy rầy anh rồi.
Tôi cũng không hối hận, tôi đã nỗ lực thử hết mọi cách có thể, dù chỉ nhận lại sự bẽ bàng. Tôi bải hoải nghĩ, biết đâu Triệu Cao Hưng nghĩ ra được cách nào khác thì sao.
Thang máy nhảy xuống đến tầng một, quanh đây toàn chung cư cao cấp, tuyệt nhiên không thấy bóng dáng của một chiếc taxi. Chẳng còn tâm trí đợi taxi nữ