Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341708
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1708 lượt.
nóng ran khẽ chạm vào mặt tôi, vén gọn tóc tôi sang một bên, bấy giờ tôi mới nhận ra có người ngồi bên mép giường, sấy tóc cho mình.
Làn gió ấm áp, dịu êm gợi tôi nhớ lúc bé, mẹ thường sấy tóc cho tôi, mẹ dặn không được đi ngủ khi đầu còn ẩm, vì như thế rất dễ bị đau đầu. Tiếng ro ro ấy ru tôi lắng lòng như dạo bé được ngủ trong vòng tay mẹ. Tôi thì thầm gọi mẹ, tôi nghĩ chắc mình đang mơ, rồi chỉ mấy giây sau, đã thiêm thiếp chìm vào giấc ngủ.
Lúc choàng tỉnh, cổ tôi tê rần sau một đêm gối trên cánh tay Mạc Thiệu Khiêm, thay vì kê đầu lên gối. Cơ thể ấy vẫn tỏa ra mùi hương lãng đãng quen thuộc, cũng chính mùi hương tôi ghét cay ghét đắng. Thì ra suốt đêm qua, tôi nằm gọn trong lòng hắn, ngủ ngon lành. Tôi thấy ngượng, có lẽ tại nhiều lần bán rẻ bản thân đã khiến tôi quen mùi trơ lì, cho nên tôi mới có thể ngủ ngon đến vậy. Tôi im thin thít, lẩn về phòng mình, thay quần áo đi học.
Tôi lên nhầm hai chuyến xe bus nên bị muộn học. Duyệt Oánh không đến, chẳng có ai giữ chỗ cho tôi, mình tôi ngồi ở hàng ghế cuối cùng, thấy trơ trọi vô cùng. Tôi thơ thẩn như người mất trí suốt buổi học, chép bài mà mắt cứ dán vào chuỗi hạt bồ đề trên tay. Tôi nhớ những gì Duyệt Oánh nói, cùng khuôn mặt nghiêng nghiêng dịu dàng, xinh xắn dưới ánh đèn phòng bệnh của cô ấy lúc bấy giờ. Tôi không hối hận vì những gì đã làm, nếu thật sự giúp được Duyệt Oánh thì cũng đáng.
Buổi tối, lúc tôi về đến chung cư, Mạc Thiệu Khiêm đang ở nhà. Hai chúng tôi ngồi chung bàn ăn, không khí gia đình kiểu này khiến tôi thấy khó hòa nhập, ăn cũng chẳng vào. Mới sáng ra, hắn còn chưa tỉnh mà tôi đã lẩn mất hút, không biết hắn sẽ tỏ thái độ thế nào. Nhưng từ đầu tới cuối hẳn chẳng đả động gì nên tôi cũng ngại không biết mở miệng ra sao, cơm nước xong xuôi cũng là lúc Hương Tú tới chào hỏi, ngỏ ý muốn dẫn cún con đi dạo. Cún con chạy nhảy còn liêu xiêu, cái mặt ngơ ngơ ngác ngác, thường nhìn mọi người bằng đôi mắt rưng rưng. Cổ trong dây xích khiến nó chưa quen, liên tục cào cổ, Hương Tú cản mấy lần mà nó vẫn cứ cào.
Mạc Thiệu Khiêm nhíu mày nhìn nó, tôi tranh thủ nói:
- Anh đặt tên cho nó đi…
Mặt hắn lạnh tanh nhưng vẫn mở miệng nói:
- Cứ gọi nó là Đáng Ghét.
Tôi thấy sượng sùng, bèn im bặt. Hương Tú lại mừng rơn, tưởng Đáng Ghét với Đáng Yêu là hai từ tương đương nhau.
Tôi biết thừ hắn ghét con chó này, cũng như hắn ghét tôi. Nhưng ai bảo tôi cầu xin hắn làm gì?
Cuộc sống chung đụng giữa tôi và Mạc Thiệu Khiêm rơi vào căng thẳng, hắn đối xử với tôi lãnh đạm, thờ ơ còn tôi lại thấy chột dạ mỗi lần gặp hắn. Đành rằng trước kia, hắn đối xử với tôi chẳng tốt đẹp gì, toàn là giả nhân giả nghĩa, nhưng vẫn thoải mái hơn nhiều so với kiểu lập lờ này. Tôi lo hắn không chịu thực hiện lời hứa, vẫn biết hắn đã nói là làm, nhưng loại người tráo trở, vô tình như hắn, ngộ nhỡ muốn nuốt lời cũng dễ như trở bàn tay, với cả tôi cũng từng bị hắn lừa rất nhiều lần. Sắp tới kỳ nghỉ, tôi chủ động đề nghị hai người đi du lịch cho khuây khỏa, dường như hắn chẳng mấy hứng thú:
- Tùy em.
Gần đây, cuộc sống trở nên bức bối khiến tôi chán chường vô cùng. Hình như công việc của hắn cũng khá lu bù, phải tối muộn mới về nên chẳng mấy khi tôi được gặp hắn, mà có về thì hắn cũng lờ tôi đi, càng khiến tôi lo ngay ngáy. Mãi đến lúc được nghỉ, Mạc Thiệu Khiêm mới hỏi tôi:
- Lần trước em bảo muốn đi du lịch, định đi đâu?
Tôi tỏ vẻ biết điều:
- Anh xem nơi nào được thì mình đi.
Ngờ đâu hắn đưa tôi đi biển, vừa đi xuống máy bay, tôi đã thấy bàng hoàng, sợ hãi, lúc dừng lại trước biệt thự ven biển thì cả người tôi run như cầy sấy.
So với lần trước, biệt thự không thay đổi nhiều, chỉ có tôi là không muốn nhớ lại những chuyện đã xảy ra tại nơi đây, tiếng sóng xô bờ khiến tôi choáng váng, mọi hồi ức về nơi này luôn gợi cho tôi sự khó chịu. Tôi gắng gượng nói với Mạc Thiệu Khiêm:
- Em ở tầng một được không?
Không ngờ hắn lại nói:
- Tầng dưới không có phòng ngủ.
- Em cười cái gì?
- Em chưa từng thấy anh đạp xe đạp…
[1'> Căn cứ theo thủ pháp vẽ, tranh Trung Quốc có thể chia thành tranh vẽ chi tiết và tranh tả ý.
Xe lên tới đỉnh dốc, dường như hắn hơi thả lòng rồi cất giọng phấp phới:
- Chuyện em chưa thấy còn nhiều lắm!
Không cho tôi thời gian kịp hiểu, hắn bất ngờ thả tay ghi đông. Xe lao thẳng xuống dốc theo quán tính, tiếng gió lồng lộng rít bên tai, gợi đến mùi tanh nồng mặn mà của biển cả. Xe cứ lao vun vút xuống chân dốc, cây cối bên đường như chạy vụt về phía sau, tôi giật thót, ghì chặt eo hắn. Mạc Thiệu Khiêm lại đủng đỉnh huýt sáo, khác hẳn với thường ngày. Lần đầu tiên trong đời tôi nghe hắn huýt sáo, trước nay, cũng chưa từng thấy hắn thong dong nhường này. Thảo nào hắn nói chuyện tôi chưa thấy còn nhiều lắm, nghĩ cũng phải.
Đối với tôi, phần lớn các mặt hàng hải sàn bày bán ở chợ đều lạ lẫm. Đành rằng hai năm sống với Mạc Thiệu Khiêm tôi cũng từng thưởng thức nhiều của ngon vật lạ trên đời, nhưng tôi chỉ nhận ra chúng khi đã được nấu c