Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341599
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1599 lượt.
Yêu! Em tưởng mình là ai… Sao tự nhiên lại đi mua con cún này? Em định dùng nó để lấy lòng tôi chứ gì? Em coi tôi là thằng khờ đấy à? Em biết tôi là thằng khờ nên em mới tìm tôi chứ gì?
Đôi mắt hắn tối sầm, hằn lên sự giận dữ, dường như hắn đang nghiến răng căm hờn với tôi:
- Em đừng khinh tôi, cũng đừng hả hê vội, tôi là thằng khờ tự tôi biết, khỏi cần em nhắc!
Tôi ngơ ngác nhìn hắn, không ngờ hắn lại nổi đóa. Cứ tưởng hắn thích chó, thế mà hắn lại gạt phắt tôi sang một bên:
- Tránh ra!
Hắn đẩy tôi văng vào tường làm con cún giật mình tỉnh giấc, mắt tròn mắt dẹt rên ư ử trong lòng tôi. Bả vai tôi đau điếng, vậy mà hắn không buồn nhìn lấy một cái, đi thẳng vào phòng ngủ, đóng sập cửa lại, bỏ lại tôi bần thần đứng đó. Con cún thè chiếc lưỡi nóng hổi liếm láp tay tôi, nó giãy giụa, ngóc đầu khỏi vòng tay tôi. Tôi cúi xuống, bắt gặp đôi mắt đen láy ấy cũng đang nhìn mình. Mạc Thiệu Khiêm phớt lờ tôi, nên con cún này cũng bị hắn ghét.
Hôm sau, quản gia gọi Hương Tú đến, cún con được ở phòng cũ của Đáng Yêu, Hương Tú cũng rất quý nó. Cô ấy luyên thuyên với tôi đủ chuyện, lúc đó tôi mới biết Đáng Yêu bị xe đâm. Hôm đó, Hương Tú dắt Đáng Yêu xuống nhà đi dạo, vừa thấy Mạc Thiệu Khiêm xuống, nó liền vùng sợi dây xích rồi băng nhanh qua đường, đúng lúc đó có một chiếc xe lao tới, đâm thẳng vào Đáng Yêu.
- Mặt cậu ấy tối sầm, cậu ấy đưa Đáng Yêu đến bệnh viện, nhưng không kịp.
Thì ra Hương Tú cũng biết nói tiếng Trung, trước kia, tôi cứ tưởng cô ấy chỉ nói tiếng Anh.
Tắm cho cún con cũng rất thú vị. Tôi phụ trách giữ nó, còn Hương Tú lo phần tắm rửa. Con cún ra sức cào hai bàn chân vào tay tôi, vòi hoa sen xả nước âm ấm lên người nó, nó rơm rớm nước mắt, suýt thì tru lên thê thảm, làm tôi thấy áy náy.
- Nóng quá à?
- Chó không thích tắm – Hương Tú trả lời tôi bằng ngũ điệu tiếng Trung cứng ngắc – Xong rồi.
Tắm xong, nhìn cún con mềm nhũn như một em bé sơ sinh quấn chiếc khăn to sụ. Hương Tú lấy máy sấy hong khô lông cho nó. Cún con đang gầy nhom đã dần trở lại dáng vẻ tròn quay như thường ngày. Hương Tú chợt nói:
- Nó chưa có tên!
Tôi cũng nhớ ra, đúng là nó chưa có tên. Cũng bởi ba ngày gần đây, tôi chỉ gặp được Mạc Thiệu Khiêm trong vòng nửa tiếng. Tôi định để hắn đặt tên cho nó, nhưng ngay cả tôi mà hắn cũng chẳng thèm đoái hoài, nói gì là con chó này.
Bước sang tối ngày thứ hai, tôi mất hết kiên nhẫn, nghĩ bụng không biết cứ căng thẳng thế này liệu có giúp mình chuyện hợp đồng thật không. Tôi hạ quyết tâm, phải đo đòi vật làm tin. Buổi tối hắn thường về nhà rất muộn, khi hắn dã yên vị trong buồng tắm, tôi mới lẻn vào gian quần áo trong phòng ngủ chính, tôi nhớ trong đó có cửa thông sang phòng tắm.
Quả nhiên cánh cửa thông sang phòng tắm không hề khóa, tôi thay đồ trong gian quần áo, tìm một chiếc áo sơ mi nam để mặc. Tôi nhớ năm ngoái, có một đêm hắn ngủ lại phòng tôi, sáng dậy, tôi khoác tạm áo sơ mi của hắn vào nhà vệ sinh, lúc ra bị hắn bắt gặp, thế là hắn cứ bám riết không tha, làm tôi nghỉ cả buổi học ngày hôm đó. Tôi thấp thỏm, kéo thấp vạt áo, áo sơ mi nam vừa to vừa rộng, thế này đã đủ quyến rũ chưa?
Tôi rón rén, hé mở cánh cửa đủ để thấy Mạc Thiệu Khiêm đang khép hờ mắt, nằm trong bồn tắm như thể đã ngủ quên. Chắc hôm nay hắn không uống rượu, tôi bèn tháo đôi dép lên, chân trần bước lại gần.
Tôi bước một mạch đến gần bên bồn tắm, thấy màn hình LED đang nhấp nháy chiếu bộ phim hoạt hình Prince of tennis. Thật khôi hài, có nằm mơ cũng không ngờ Mạc Thiệu Khiêm lại xem Prince of tennis trong nhà tắm, đàn ông ngoài ba mươi tuổi còn xem hoạt hình? Bất ngờ, hắn quay ngoắt lại như thể có linh cảm mách bảo, khiến tôi chẳng kịp bận tâm vì sao hắn coi phim hoạt hình. Ánh mắt hắn sắc lẹm như dao vừa lạnh lùng vừa vô tình, có cảm giác vô cùng hời hợt và xa cách. Tôi lung túng, trân mình ở đó, không biết phải lùi hay tiến.
Giọng hắn lạnh tanh:
- Ai cho phép em mặc quần áo của tôi? Ra ngay!
Tôi thấy bàn tay hắn đang gác trên thành bồn đã siết chặt lại. Tôi lờ đi, coi như không thấy, quyết tâm không đếm xỉa đến điều đó trước khi hắn có ý định hất tôi ra ngoài. Tôi bổ nhào xuống nước như một con vịt, lúc đầu chỉ định níu cánh tay hắn thôi nhưng hẫng chân nên ghì siết lấy cổ hắn. Hắn vằng mạnh, chúng tôi quần nhau một trận ngay trong bồn tắm khiến quần áo trên người ướt sũng, trong suốt. Tôi bám lấy hắn, giống một con bạch tuộc, nhất quyết không chịu buông, còn hắn thì tức tối, mặt mày nhăn nhó. Tôi trơ tráo rà môi lên cằm, lên cổ hắn, những chiếc hôn khiến hắn mất kiên nhẫn, đè nghiến tôi xuống, giành thế chủ động. Sau đó, tôi mệt mỏi rã rời, lịm luôn trong bồn tắm, thậm chí ra khỏi đó thế nào, tôi cũng không biết.
Thực ra cũng có lúc tôi lơ mơ choàng tỉnh bởi bàn tay ai đó luồn vào mái tóc ẩm ướt của mình. Tối nay, tôi đã trải qua mấy lần chết đuối hụt, may thay, lần nào Mạc Thiệu Khiêm cũng nhớ ra phải vớt tôi lên. Tôi miên man trong giấc ngủ chập chờn, chỉ khi nghe tiếng máy sấy ù ù bên tai, kèm theo làn gió ấm áp lướt qua da dẻ, tiếp đó, một bàn tay