Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Sơn Mộ Tuyết

Thiên Sơn Mộ Tuyết

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341593

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1593 lượt.

hắn sa sầm, chắc bởi nụ cười của tôi rất gượng gạo. Một lúc lâu sau, hắn mới cười khẩy:
- Không cố được nữa à?
Tôi không muốn giải thích. Tia sáng cuối cùng trong ngày cũng lụi tắt ngoài khơi xa, bóng tối sụp xuống gian bếp chưa kịp lên đèn, nhấn chìm cơ thể hắn trong một vùng sáng tối đan xen, song giọng điệu cất lên lại rành rọt đến lạnh lùng:
- Dù chỉ là đãi bôi thì em cũng nên để tâm vào. À mà quên mất, con người em vốn vô tâm, em làm gì có trái tim. Chẳng phải sở trường của em là nhẫn nhịn sao? Mới mấy ngày đã không chịu nổi rồi à? Còn những mười hai ngày nữa, có khó chịu mấy thì em vẫn phải chịu đựng tiếp mười hai ngày nữa. Tôi biết em ghét nơi này nhưng tôi vẫn cố tình đưa em tới đây. Chẳng phải bấy lâu nay, em đã quen nhẫn nhịn, quen ra vẻ đó sao? Sao, không chịu được nữa à? Hay mất kiên nhẫn thật rồi? Tôi chưa đặt bút ký mà em đã sốt ruột thế này rồi sao? Nếu không chịu được nữa thì em biến ngay cho tôi, em muốn đi đâu mặc xác em.
Hắn quay lưng bỏ đi, vứt lại tôi đứng ngây ngốc, gnhe tiếng sập cửa vẳng lại từ đằng xa.
Hắn bỏ đi đâu chẳng rõ, để lại mình tôi giữa căn nhà rộng thênh thang này. Tôi cũng chẳng hiểu vì đâu ra nông nỗi, thực chất tôi chỉ muốn lấy lòng hắn nhưng để hắn vui quả thực quá khó. Hôm nay, tôi thật sự thấy vui chứ đâu cố giả vờ, chỉ có điều, đáng lẽ sau đó, tôi không nên nghĩ tới Tiêu Sơn. Tiêu Sơn đã trở thành chuyện xa xỉ của đời tôi nên tốt nhất đừng nghĩ đến nữa. Chỉ tại những tình tiết có nét tương đồng khiến tôi mất kiềm chế, giá như Mạc Thiệu Khiêm đối xử với tôi chẳng ra gì thì có lẽ tôi sẽ tỉnh táo hơn. Vậy mà hôm nay hắn lại vô cùng dịu dàng khiến tôi cảm giác hoang mang, sợ sệt.
Tôi đứng một mình trong bóng tối, tự nhiên thấy sợ mà cũng không dám lên gác, đành lần mò đi bật đèn. Tôi mò toàn bộ đèn trong phòng khách, thậm chí bật cả ti vi. Đùi bị muỗi đốt sưng vù mấy chỗ, vừa ngứa vừa đau, nãy giờ làm tôi đứng ngồi không yên. Điều khiến tôi bất an hơn cả, đó là tôi lại chọc giận Mạc Thiệu Khiêm mất rồi. Đáng lẽ tâm trạng của hắn hôm nay cũng khá vui vẻ, vậy mà tôi lại đi chọc giận hắn.
Chẳng biết Mạc Thiệu Khiêm bỏ đi đâu. Tiếng sóng xô bờ liên tiếp dội về, ngoài kia gió giật mỗi lúc một mạnh, hai âm thanh ấy hòa vào nhau, tạo thành tiếng rít gào của một lòai sinh vật không tên. Đầu tôi không thể nghĩ được chuyện gì khác khi thứ âm thanh kinh khủng ấy cứ xâm chiếm toàn bộ trái tim. Tôi nép mình vào một góc ghế, thậm chí, tôi không dám nhìn vào ti vi, như thể sợ một con quái vật nào đó sẽ bò ra từ màn hình. Cả người run lên bần bật vì khiếp đảm. Tôi có cảm giác căn nhà này ẩn nấp đầy rẫy quái vật, chúng khiến tôi không thể nào chịu đựng thêm nữa.
Tôi ôm chặt chiếc điện thoại, bắt đầu bấm số của Mạc Thiệu Khiêm nhưng di động trên bàn lại reo, thì ra hắn quên không mang theo máy. Đến di động mà hắn còn để ở nhà thì có thể đi đâu được chứ?
Vùng này hoang vu, bốn bè là bãi cát, trống vắng, lưa thưa vài căn biệt thự, thậm chí nhà hàng xóm cũng chẳng lên đèn. Tôi run rẩy, siết thật chặt chiếc di động của hắn trong tay rồi chẳng may chạm vào phím mở máy. Danh mục các cuộc gọi gần đây hiện ra, tôi nhìn chiếc điện thoại, toàn bộ danh bạ chỉ ghi tên liên lạc của hai người, một đề là “mẹ”, còn lại cái tên lẻ loi, trơ trọi kia là của tôi.
Tôi lật tới lật lui mấy trang, cũng chỉ có mỗi mục ấy, tên tôi được lưu kèm ba số điện thoại, một là số di động, hai là số máy bàn phòng ký túc xá, sau cùng là số máy bàn khu chung cư. Tôi biết hắn còn một chiếc di động khác để liên lạc công việc, còn chiếc này là số máy cá nhân. Nhưng tôi không thể nào tin nổi bên cạnh số điện thoại của mẹ hắn lại là tên tôi.
Tôi biết mình không nên táy máy, đụng chạm vào điện thoại của hắn, trước nay, tôi chưa từng đụng chạm đến đồ đạc của hắn. Bây giờ, tôi cũng nên đặt nó ra xa một chút. Dù sao thì hắn cũng chẳng dính dáng gì đến tôi, việc tôi quay lại cũng chỉ là một cuộc giao dịch mà thôi. Nhưng tôi không kiềm chế nổi, lại tò mò sờ vào lần nữa, ba mươi cuộc gọi được liệt kê trong danh sách gần đây nhất: Đồng Tuyết 1, Đồng Tuyết 2, Đồng Tuyết 3…
Tôi lật đến tận trang cuối cùng mà vẫn chỉ thấy tên mình.
Có khi hắn thuộc lòng số máy của vợ mình rồi nên không nhất thiết phải lưu vào đây. Tôi hốt hoảng nhủ thầm như vậy nhưng trong điện thoại lại xuất hiện thêm hai bức ảnh, chỉ duy nhất hai bức ảnh ấy: một tấm là ảnh tôi, tấm kia cũng là ảnh tôi.
Bức ảnh đầu tiên, mắt tôi nhắm nghiền trong cơn say ngủ mà khoảng cách chụp thì gần kề đến nỗi có thể thấy từng sợi lông mi. Tấm thứ hai là hình tôi cười tươi rói, khoe lúm đồng tiền hai bên má. Tôi cũng chẳng nhớ mình đã toe toét thế này trước mặt hắn lúc nào và hắn có cơ hội ghi lại hình ảnh của mình bao giờ. Hai bức ảnh làm tôi thảng thốt, tất cả mọi thứ làm tôi sửng sốt, những dấu vết để lại trong chiếc điện thoại này chẳng khác nào một sự bịa đặt vô căn cứ. Không, chắc chắn mình đang bị ảo giác, mình không nên xem những thứ này, mà đáng lẽ, hắn cũng không nên lưu chúng lại trong máy.
Tôi mò mẫm tất cả chức năng của điện tho