Tác giả: Chu Loan Loan
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1342518
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2518 lượt.
ế này mà đi tới khi trời tàn đất tận. Người thông minh đến mấy, cũng có lúc muốn mình trở nên hồ đồ, người kiên cường đến đâu, cũng có lúc không kìm được mà rơi nước mắt.
Bạch Dịch Dụ lại có cảm giác đường về hơi xa, về đến khách sạn còn tò mò nói: "Ai cũng bảo đường về luôn có cảm giác ngắn hơn đường đi, nhưng sao tôi lại có cảm giác lúc về xa hơn nhỉ?".
Phương Tuân Kiệm ngồi trên xe không có ý định tắt máy, cũng chẳng quan tâm đến anh ta, Hạng Mĩ Cảnh mở cửa xuống xe, thần trí không tập trung nên lơ đễnh trước câu hỏi của Bạch Dịch Dụ.
Bạch Dịch Dụ quay sang hỏi Phương Tuân Kiệm: "Cậu không xuống xe".
Phương Tuân Kiệm giải thích qua loa: "Em muốn đi mua ít đồ".
Bạch Dịch Dụ thấy anh có ý định đi một mình, đành xuống xe, nhắc anh phải chú ý an toàn, sau đó cùng Hạng Mĩ Cảnh đi vào khách sạn.
Đã hơn mười giờ, Bạch Dịch Dụ cho rằng còn sớm, chỉ không biết Dung Trí Hằng có khó chịu khi giờ này anh ta mới đưa Hạng Mĩ Cảnh về hay không thôi. Đương nhiên anh ta chẳng có ý định đích thân tới chào hỏi Dung Trí Hằng, thang máy vừa dừng ở tầng của Hạng Mĩ Cảnh, anh ta đã vẫy tay chào cô, nói sau này có cơ hội gặp lại nhất định phải tụ tập một buổi.
Hạng Mĩ Cảnh nhận lời, đợi tháng máy khép cửa, mới quay người đi về phòng.
Cửa phòng Dung Trí Hằng đang mở, đi tới gần có thể loáng thoáng nghe thấy tiếng ti vi mở khẽ.
Cô đứng ở bên cửa hít một hơi thật sâu, sau khi ổn định tâm trạng mới bước lên phía trước hai bước, giơ tay gõ cửa, cô gắng giữ vẻ bình tình nhất đi vào phòng nói: "Dung tiên sinh, tôi về rồi".
"Vào đi". Giọng Dung Trí Hằng từ trong phòng vọng ra.
Cô bước vào trong thêm hai bước nữa, nhưng không có ý định vào sâu, thấy Dung Trí Hằng không có ý định đi ra, cô lên tiếng: "Áo khoác của anh bị ướt rồi, tôi đã đưa cho nhân viên khách sạn đi giặt khô, sáng sớm mai là được".
Dung Trí Hằng đi từ trong phòng ra. Anh không quan tâm tới áo khoác của mình, mà đặt đôi giày đang cầm trên tay xuống sofa, nói: "Thử xem có vừa không".
Cô không ngờ anh lại mang ra một đôi giày, nên nhất thời sững người đứng đó.
Anh đứng thẳng dậy thấy cô vẫn đứng đó như trời trồng, khoé miệng cong lên cười, tâm trạng vô cùng vui vẻ, nói: "Đôi giày này tôi đi mua đấy, số bảy, chắc cô đi vừa".
Cô vô thức cúi đầu nhìn đôi giày cao gót màu xanh dương đậm, kiểu dáng không được tinh tế lắm, nhưng da chắc chắn là loại tốt, nhìn vô cùng cao quý trước ánh đèn màu vàng của khách sạn. Cô cứ đứng như thế cũng không được, vậy là đi tới sofa thử giày.
Anh thấy cô đã đi giày vào chân, bèn bảo cô đứng dậy đi thêm hai bước cho anh xem.
Cô làm theo lời anh đi mấy bước.
Anh thấy rất hợp, còn rất vui bảo cô: "Nếu số bảy rộng, thì còn hai đôi số sáu bên trong".
Cô không biết phải cảm ơn ý tốt của anh thế nào cho phải, nghĩ mãi nghĩ mãi cũng chỉ biết nói cảm ơn.
Tâm trạng của anh càng vui hơn, không còn nhìn ra vẻ nghiêm túc hằng ngày nữa, bước từng bước tới trước mặt cô: "Tối qua về muộn, nghĩ chắc cô đã ngủ rồi".
Anh chỉ đứng cách cô một khoảng bằng hai bàn tay, khuôn mặt thân thuộc nhưng lại khiến tâm trạng người ta không sao trở nên thoải mái được, lúc này hình anh đang in sâu vào trong mắt cô.
Cô biết rất rõ cảm giác của mình lúc này là căng thẳng và run rẩy.
Bàn tay anh chầm chậm đưa lên, gần như muốn đặt lên má trái của cô. Hơi nóng toả ra từ bàn tay phả vào da thịt cô, chỉ xem chút nữa anh đã chạm vào cô rồi.
Cô đột nhiên bừng tỉnh, giật lùi về phía sau một bước trước sự không ngờ của anh.
Anh lập tức chau mày, bàn tay đang giơ lơ lửng trong không trung cứng ngắc.
Cô dễ dàng nhận thấy sự thay đổi trong ánh mắt anh, đó là sự ngạc nhiên và thắc mắc, dần dần biến thành anh mắt rất không vui.
Cô vốn có chút sợ hãi, nhưng phản ứng của cô lúc này lại dũng cảm hơn rất nhiều, cô hơi cúi người nói với anh: "Dung tiên sinh, không còn sớm nữa, tôi không nên làm phiền anh nghỉ ngơi".
Hạng Mĩ Cảnh cho rằng bước rút lui này của mình, có lẽ đủ để tạo một nấc thang cho Dung Trí Hằng bước xuống.
Hôm sau quay lại Thượng Hải, đi ăn cơm tối cùng Lâm Khải Sương, nhắc tới chuyện này, kết luận của cô vẫn là không còn sự từ chối khéo léo nào thích hợp hơn thế.
Lâm Khải Sương ngẫm nghĩ, sau đó nói đúng.
Trước sự ủng hộ đơn giản của anh, ít nhiều cô vẫn thấy không yên tâm, bèn nói: "Sáng nay em gặp anh ta, thấy anh ta rất bình thường, trên máy bay cũng rất bình thường, không giống như vừa trải qua tâm trạng không tốt. Biết đâu tối qua em hiểu lầm anh ta thì sao, nếu em không thể hiện thái độ của mình trước, đợi vượt quá giới hạn rồi mới phản ứng, thì càng khiến mọi chuyện rắc rối hơn".
Lâm Khải Sương gật đầu, nhưng bật cười: "Một người như vậy, dù trong lòng có không vui thật, cũng sẽ không trừng mắt lườm em trước mặt mọi người hay tìm cơ hội gặp riêng để phê bình mắng mỏ đâu. Không chừng vì bước đó của em, tối qua anh ta mất ngủ đấy".
Cô lắc đầu: "Không thể nào"
Anh nhún vai: "Có lẽ đã lâu lắm rồi anh ta chưa phải nếm trải mùi vị bị người khác từ chối, tưởng rằng em đã là đồ tro