Tác giả: Chu Loan Loan
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1342521
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2521 lượt.
úc này Bạch Dịch Dụ và Phương Tuân Kiệm lại có ý đứng xa Bạch lão tiên sinh.
Bạch Dịch Dụ thấy Hạng Mĩ Cảnh đang rảnh, nên cứ kéo cô xuống nước chụp ảnh cho bằng được.
Cô vốn không muốn cởi giày, nhưng sợ Bạch Dịch Dụ chèo kéo lại thành ra cô làm cao, đành cởi giày để bên cạnh, xắn quần xuống nước.
Nước biển mùa này không ấm bằng mùa hè, mặt trời lại sắp lặn, hai chân ngâm trong đó, bị hết đợt sóng này tới đợt sóng khác xô, cảm giác hơi lạnh.
Bạch Dịch Dụ rất thích chụp ảnh, cũng thích chụp cho người khác, Phương Tuân Kiệm và Hạng Mĩ Cảnh trở thành model của anh ta, bị anh ta yêu cầu diễn hết tư thế này tới tư thế khác trước quang cảnh biển ôm ấp mặt trời.
Sóng biển càng lúc càng lớn, những thứ cần xem đã xem rồi, Bạch lão tiên sinh bắt đầu cất bước quay về. Đoàn Diệu Minh gọi Hạng Mĩ Cảnh.
Hạng Mĩ Cảnh đáp lời, rồi quay người tìm giày, nhưng một con sóng xô lên, cuốn đôi giày cô để trên bờ cát xuống nước, cô vội vàng chạy theo, trong lúc không để ý đã bị đợt sóng khác chồm tới té ướt nửa người.
Cô vốn đang đứng nghiêng, trọng tâm không vững, cũng không ngờ sóng lại lớn thế, sau khi bị sóng vỗ loạng choạng liền bị thuỷ triều kéo đi. Mặc dù không đến nỗi hoàn toàn bị sóng cuốn ra biển, nhưng cả người chìm trong nước.
Nước biển bắn thẳng lên mặt, khiến cô không mở nổi mắt, cô giơ tay lên định lau nước ở mặt, thì cảm giác hai cánh tay bị ai đó dùng sức kéo lên. Sau lưng lại có đợt sóng mới chồm đến, nhưng lần này vì có người đứng sau cô, nên nước biển hắt lên người cô đã giảm lực rất nhiều. Được người khác giúp đỡ, cô mới giơ cánh tay phải lên lau mặt, khi mở mắt ra đã nghe giọng Phương Tuân Kiệm hỏi: "Có bị thương kkhông?".
Cô sặc nước biển, vừa ho vừa đáp: "Không sao".
Bạch Dịch Dụ lúc này mới chạy đến, vừa kéo cánh tay Hạng Mĩ Cảnh vừa nói: "Chỉ là một đôi giày thôi mà, có cần liều mạng thế không".
Sóng biển vẫn dồn dập xô bờ, Bạch Dịch dụ bị nước bắn khắp người, Phương Tuân Kiệm ôm vai Hạng Mĩ Cảnh đưa cô lên bờ, nói: "Lên bờ trước đi".
Dung Trí Hằng và Trình Học Chính cùng mấy người khác vốn đã lên xe lại quay trở lại, Bạch Dịch Dụ xem ra vẫn còn sức, nói với Dung Trí Hằng: "Chỉ muốn chụp ảnh thôi, suýt nữa đã tặng Theresa cho Nam Hải Long Vương rồi".
Hạng Mĩ Cảnh cùng Phương Tuân Kiệm ướt như chuột lột, Dung Trí Hằng nhìn Hạng Mĩ Cảnh, thấy cô không quá sợ hãi. Anh cởi áo khoác lên vai cô, rồi quay sang nói với Phương Tuân Kiệm: "Cảm ơn".
Phương Tuân Kiệm ngâm mình dưới nước nhưng nhìn không đến nổi nhếch nhác quá. Dù những lúc sa cơ nhất anh cũng chưa bao giờ để lộ sự yếu kém của mình trước mặt người khác, bây giờ càng không. Anh đáp: "Không có gì".
Toàn thân ướt đẫm, nên bữa tối thịnh soạn kia Hạng Mĩ Cảnh không tham dự.
Vừa hay Bạch Dịch Dụ cũng không muốn tốn thời gian tham gia vào câu chuyện mà mỗi câu nói đều mang nhiều tầng ý nghĩa của đám thương gia, nhân cơ hội này nói mình ướt không ít, để tránh bị cảm, anh ta đi cùng xe do khu du lịch bố trí cho Hạng Mĩ Cảnh cùng quay về khách sạn.
Bạch Tiên Niệm nhận ngay ra ý đồ của Bạch Dịch Dụ, nhưng cũng không bóc mẽ anh ta, mà chỉ vào Phương Tuân Kiệm ướt rượt trước mặt mình: "Cháu cũng về trước đi".
Phương Tuân Kiệm thấy cả anh và Bạch Dịch Dụ đều về cả thì không thích hợp lắm, đang định nói mình ở lại, Bạch Dịch Dụ nghiêng người kéo anh, cười hi hi vâng vâng dạ dạ với Bạch Tiên Niệm.
Đợi xe nổ máy, Bạch Dịch Dụ vui vẻ đẩy Phương Tuân Kiệm và Hạng Mĩ Cảnh lên xe, ngồi ổn định rồi mới lên tiếng hứa hẹn cùng Hạng Mĩ Cảnh lúc này đang ngồi ở ghế phụ: "Chúng ta về khách sạn tắm rửa trước, sau đó vào thành phố mua giày cho cô. Cuối cùng đến cái chổ gọi là chợ hải sản ăn một bửa no nê".
Hạng Mĩ Cảnh lần này chỉ mang theo một đôi giày, hiện tại cô đang đi đôi dép lê vừa mua, đúng là cần một đôi giày mới. Nhưng cô không muốn tham gia cả ba tiết mục do Bạch Dịch Dụ bố trí, bèn nói: "Trong phòng tôi vẫn còn giày, không cần mua mới".
Bạch Dịch Dụ lại nói: "Vậy thì đi ăn hải sản".
Hạng Mĩ Cảnh khuyên: "Chợ hải sản đó thật ra chẳng có gì đặc biệt, hơn nữa phong cảnh ở các quán quanh đó rất bình thường, chi bằng ăn luôn ở khách sạn thôi".
Bạch Dịch Dụ đang cao hứng, đáp: "Số lần tôi về nước không nhiều, lần này đã đến Tam Á, tôi muốn đi loanh quanh xem sao".
Hạng Mĩ Cảnh thấy không khuyên được anh ta, đành nói: "Vậy sau khi về khách sạn, tôi sẽ tìm cho anh một hướng dẫn viên tạm thời".
Bạch Dịch Dụ hỏi: "Cô không đi à?".
Hạng Mĩ Cảnh vừa cởi chiếc áo khoác của Dung Trí Hằng trên vai mình xuống, vừa giải thích: "Tôi còn có việc phải làm, không đi được".
Bạch Dịch Dụ thấy cô đang cởi chiếc áo khoác của Dung Trí Hằng, bất ngờ bật cười, nói như đùa: "Cô không cần lo, tôi và A Kiệm sẽ không ăn thịt cô đâu. Hay là cô còn phải đợi xin phép ai nữa?".
Hạng Mĩ Cảnh thấy bất lực, rõ ràng hành động cởi áo khoác lên vai cô của Dung Trí Hằng vừa rồi đã khiến tất cả mọi người có mặt ở đó nảy sinh nghi ngờ, đoán định , cô không thể làm mất mặt Dung Trí Hằng, cũng không dám cởi áo khoác trả anh ngay,