Tác giả: Chu Loan Loan
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1342519
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2519 lượt.
đành ngoan ngoãn đón nhận ý tốt ấy. Lúc này Phương Tuân Kiệm ngồi đằng sau cô, dù Bạch Dịch Dụ nói thế chỉ là trêu cô, nhưng cô vẫn không dám quay đầu lại nhìn thẳng vào mắt Bạch Dịch Dụ, cô sợ chạm phải ánh mắt Phương Tuân Kiệm.
Cô rất rõ dù bây giờ có làm gì cũng không cần phải giải thích với anh, cho dù cô yêu người khác thật, dù người đó là Dung Trí Hằng hay ai khác, thì cũng là một phần trong cuộc sống mới của cô, anh không thể tham dự, càng không có quyền can thiệp.
Nhưng cô vẫn không muốn để mình rơi vào hoàn cảnh ấy, cô luôn cảm thấy bất lực và bối rối, bối rối vì câu hỏi mà cô phải dùng sự im lặng để trả lời, bất lực vì đành để sự hiểu lầm thành sự suy đoán cuối cùng của mọi người.
Bạch Dịch Dụ không biết mình nói đúng hay sai, nhưng hỏi một câu mà mãi không thấy Hạng Mĩ Cảnh trả lời, ít nhiều cũng khiến anh ta bất ngờ, suy nghĩ một lát, rồi nói sang chuyện khác: "Mấy hôm nay thời tiết ở Tam Á rất đẹp, không biết Thượng Hải đã có tuyết chưa?".
Phương Tuân Kiệm trả lời câu hỏi của Bạch Dịch Dụ: "Còn chưa lạnh tới mức ấy".
Bạch Dịch Dụ như nhớ ra điều gì đó, ghé sát Hạng Mĩ Cảnh hỏi: "Tôi nghe nói Orchid chuẩn bị tổ chức một dạ tiệc rất thú vị vào dịp Noel phải không?".
Lần này Hạng Mĩ Cảnh lên tiếng trả lời Bạch Dịch Dụ: "Đúng là có kế hoạch ấy".
Bạch Dịch dụ lớn tiếng thở dài: "Đáng tiếc tôi phải cùng ông nội về Los Angeles, nếu không chắc chắn sẽ tham dự".
Phương Tuân Kiệm nhắc nhở anh ta: "Còn hai tuần nửa cơ mà, vẩn kịp".
Bạch Dịch Dụ thấy có lí, cười nói: "Tốt xấu gì tôi cũng có chút quan hệ với Sisley, đến khi ấy trà trộn vào chắc không khó".
Hạng Mĩ Cảnh tưởng Bạch Dịch Dụ hỏi mình, nhanh chóng gật đầu khẳng định "vâng" một tiếng.
Bạch Dịch Dụ thấy cô phản ứng mạnh như thế, thì càng hứng thú hỏi: "Cô có biết Sisley không?, hỏi xong lại thấy không đúng, bèn đính chính: "Có lẽ cô còn thân thiết với cô ấy".
Hạng Mĩ Cảnh trả lời đơn giản: "Từ tiểu thư là người thân thiện".
Bạch Dịch Dụ phá lên cười ha hả, nghiêng đầu nhìn Phương Tuân Kiệm một cái. nói: "Chắc trong lòng Sisley tôi là người rất xấu. Vì cô ấy luôn cho rằng tôi đang tìm cách làm hư A Kiệm. Thực ra cô ấy lo lắng thừa, A Kiệm là người rất cứng rắn, tôi căn bản không có bản lĩnh làm hư cậu ấy".
Hạng Mĩ Cảnh cho rằng Bạch Dịch Dụ cũng hiểu nguyên nhân chủ yếu khiến anh ta không thể làm hư Phương Tuân Kiệm là bởi vì anh có tính ưa sạch sẽ, tất cả những thú vui không sạch đều khó tiếp cận được anh, bèn cố ý cười đáp: "Chắc Từ tiểu thư muốn có nhiều cơ hội ở bên Phương tiên sinh, không thích anh cứ giử chặt Phương tiên sinh nên mới cô tình nói vậy".
Bạch Dịch Dụ cười nói: "Cô đừng nhìn chúng tôi thân thiết mà cho rằng tình cảm giửa chúng tôi rất tốt, thực ra tôi và cậu ấy không phải người cùng chí hướng. Mỗi ngày tôi phải bỏ ra tám giờ để nghĩ xem chơi thế nào mới thú vị, còn cậu ấy một ngày dành tới mười sáu tiếng để nghỉ làm cách nào kiếm tiền. Chúng tôi kẻ Nam người Bắc, một năm chỉ gặp nhau vài lần thôi. Sisley muốn trách cũng không thể trách tôi, chỉ có thể trách sức hấp dẫn của đồng tiền quá lớn mà thôi".
Hạng Mĩ Cảnh biết Phương Tuân Kiệm không phải chỉ vì tiền, nhưng cô không có tư cách để giải thích cho anh, đành nói tiếp ý của Bạch Dịch Dụ: "Sau này Từ tiểu thư sẽ hiểu".
Phương Tuân Kiệm không muốn trở thành đề tài bàn tán của họ, khi Bạch Dịch Dụ mở miệng nhắc đến Từ Hi Lê lần nữa anh bèn nói trước: "Anh rảnh quá nhỉ, tự mình đi ăn hải sản đi".
Bạch Dịch Dụ thấy Phương Tuân Kiệm không vui, cười cười cho qua, vỗ vai Hạng Mĩ Cảnh ngồi ở đằng trước: "Cùng đi ăn hải sản. Chuyện tày trời cũng có thể đợi ngày mai hảy làm. Hay tôi xin phép cho cô là được chứ gì, chắc anh ta cũng nể mặt tôi".
Nói xong rút di động ra.
Hạng Mĩ Cảnh sợ anh ta gọi cho Dung Trí Hằng thật, vội ngăn anh ta lại, đồng ý đi cùng.
Bạch Dịch Dụ cao hứng, quay sang nhìn Phương Tuân Kiệm trề môi, nói: "Cậu không cần phải đi nữa nhé".
Hạng Mĩ Cảnh nhận lời vào thành phố, nhưng bất tiện nhất vẫn là không có giày mới để đi, đành vào cửa hàng trong khách sạn mua một đôi giày bệt không hợp với chân lắm đi tạm.
Bạch Dịch Dụ chuẩn bị rất nhanh, Hạng Mĩ Cảnh xuống tới đại sảnh, thấy anh ta đã ngồi uống được nửa tách trà rồi.
Không thấy Phương Tuân Kiệm đâu, Hạng Mĩ Cảnh tưởng anh không đi thật, cô thở phào nhẹ nhõm, đang định đi thẳng ra ngoài, Bạch Dịch Dụ ngăn cô lại, ra hiệu cho cô thấy Phương Tuân Kiệm đang bước từ chổ thang máy lại, khẽ nói với cô bằng giọng hết sức nghiêm túc: "Cậu ấy mắc bệnh ưa sạch sẽ, ngày nào cũng phải chà đi một lớp da trên người mới được".
Cô đứng từ xa quay lại nhìn Phương Tuân Kiệm một cái, rồi quay đầu nới với Bạch Dịch Dụ: "Anh ấy chỉ là ưa sạch sẽ mà thôi".
Bạch Dịch Dụ làm bộ thận trọng, đáp: "Lát nữa khi đi ăn cô ngàn vạn lần hãy đứng xa cậu ấy một chút, tránh làm bắn nước canh vào người cậu ấy mà bị lườm nguýt đấy".
Cô cười cười gật đầu.
Lúc họ ra khỏi khách sạn đã hơn bảy giờ, mượn xe khách sạn, Hạng Mĩ Cảnh biết đường nên cô làm tài xế, Bạch Dịch Dụ nhét