XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thịnh Yến

Thịnh Yến

Tác giả: Chu Loan Loan

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1342520

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2520 lượt.

Phương Tuân Kiệm vào ghế sau, còn mình thì ngồi vào vị trí ghế phụ, còn nói lần này coi như làm thư kí cho Phương Tuân Kiệm một lần.






Phương Tuân Kiệm thuận thế nói luôn: "Lát nữa tới nơi, thư kí Bạch nhớ xuống mở cửa cho tôi trước".
Bạch Dịch Dụ quay lại trừng mắt lườm Phương Tuân Kiệm một cái, không thèm nói gì với anh mà quay sang nói với Hạng Mĩ Cảnh: "Chúng ta hãy bỏ cậu ấy ở giữa đường, đêm khuya không đèn, để con gái của biển bắt về làm phò mả gia đi".
Kêt quả chưa đi được nửa đường, trời bắt đầu tối, vào thành phố, thì tối hẳn.
Chợ hải sản đèn điện sáng rực, Bạch Dịch Dụ kéo Hạng Mĩ Cảnh đi đằng trước, mỗi lần mua một thứ hải sản nào đó lập tức ra hiệu cho chủ sạp rằng Phương Tuân Kiệm đi đằng sau sẽ trả tiền, cứ như thế mua hơn mười loại.
Hạng Mĩ Cảnh thấy Phương Tuân Kiệm một tay cầm đủ các loại túi, một tay móc tiền, còn phải để ý xem chỗ đồ hải sản mà anh chẳng hề biết tên gọi là gì kia có con nào đột nhiên nhảy ra khiến nước bẩn bắn lên người mình hay không, nên hành động của anh không được nhanh nhẹn lắm, vậy là cô giúp anh xách bớt một vài túi.
Hạng Mĩ Cảnh gật đầu, nói: "Tôi là người Hồng Kông, chỉ sống ở Tam Á khoảng tám năm thôi".
Bạch Dịch Dụ lập tức đổi sang giọng Quảng Đông không được sành sỏi lắm nói với Hạng Mĩ Cảnh: "Ở Hồng Kông tôi có rất nhiều bạn thân".
Phương Tuân Kiệm bổ sung đúng lúc: "Rất nhiều bạn thân là nữ".
Bạch Dịch Dụ nhìn Phương Tuân Kiệm nhướng mày: "Cậu đang ghen tị vì tôi giao thiệp rộng phải không?".
Phương Tuân Kiệm cố tình thừa nhận: "Ừm, tôi vô cùng ghen tị".
Bạch Dịch Dụ cười, lại hỏi Hạng Mĩ Cảnh: "Cha mẹ cô ở Tam Á?".
Hạng Mĩ Cảnh cắn nhẹ môi, ngập ngừng một lát, cuối cùng vẫn nói: "Họ đều qua đời rồi".
Bạch Dịch Dụ thoáng ngẩn người, rồi bối rối nhìn về phía Phương Tuân Kiệm.
Phương Tuân Kiệm không lên tiếng, đặt con tôm vừa được bóc xong vào bát Hạng Mĩ Cảnh, nói: "Tôm nguội hết cả rồi, mau ăn đi".
Đúng lúc đó chủ quán mang thức ăn lên, nồi canh hải sản nóng hổi khiến không khí trở nên vui vẻ như ban đầu.
Bạch Dịch Dụ thích đi du lịch khắp nơi thú vị trên thế giới để tận hưởng, nghe nói trước đó Hạng Mĩ Cảnh cũng đã được đi rất nhiều nơi, vậy là tỏ ra tiếc nuối vì không tình cờ gặp được Hạng Mĩ Cảnh ở một trong những nơi ấy.
Lúc sắp ăn xong, Dung Trí Hằng gọi điện tới.
Nghe giọng anh không giống người đã uống nhiều, rất rõ ràng, cô vừa nghe máy đã hỏi cô đang ở đâu.
Cô thật thà báo cáo với anh rằng mình đang cùng Bạch Dịch Dụ và Phương Tuân Kiệm ra ngoài ăn cơm.
Anh hỏi tiếp bao giờ cô quay về khách sạn.
Những câu hỏi của anh mấp mé giới hạn của sự mờ ám, cô không cần thiết phải trả lời anh, nhưng vì là cấp dưới nên không thể không báo cáo.
Cô nói sắp ăn xong rồi, anh lại bảo không cần vội, bao giờ về thì qua phòng gặp anh là được.
Tình thế này mỗi phút mỗi giây trôi qua đều khiến người ta khó chịu.
Bạch Dịch Dụ đoán cô vừa nhận điện thoại của Dung Trí Hằng, nên nhanh chóng gọi chủ quán tính tiền.
Cuối cùng người trả tiền vẫn là Phương Tuân Kiệm.
Bạch Dịch Dụ cười nói Phương Tuân Kiệm kiếm được quá nhiều tiền, cần phải có vài người tiêu giúp anh.
Phương Tuân Kiệm bèn chỉ thẳng vào đôi giày không thích hợp dưới chân Hạng Mĩ Cảnh nói: "Đi mua một đôi giày phù hợp hơn đi".
Lúc này Bạch Dịch Dụ mới để ý tới giày của Hạng Mĩ Cảnh, chẳng quan tâm tới cô đang vội vàng rút chân về, tán đồng: "Tôi vừa nhìn thấy một cửa hàng giầy gần đây".
Hạng Mĩ Cảnh không chịu, lắc đầu: "Không cần đâu, đôi giày này của tôi khá tốt".
Bạch Dịch Dụ hiểu lầm về mối quan hệ giữa cô và Dung Trí Hằng, nên luôn đối xử với cô rất khách khí. Lúc này thấy cô lịch sự từ chối, vừa chỉ vào biểu tượng nhỏ dính ở chiếc giày bên phải do cô quên không giật đi, vừa nói: "Giày mua ở khách sạn thì tốt đến đâu?".
Hạng Mĩ Cảnh không đấu lại được, đành tới cửa hàng giày gần đây nhất.
Khách trong cửa hàng không nhiều, nhân viên phục vụ nhanh chóng ra đón, hỏi cô cần chọn loại giày nào.
Cô cầm một chiếc giày cao gót màu vàng trên giá lên, lật đế giày nhìn thấy số bảy, thử vào chân, thấy rất dễ chịu, bèn nói cô muốn mua đôi này. Cô không để Phương Tuân Kiệm trả tiền, nhưng vừa rút tiền trong túi ra, đã bị Bạch Dịch Dụ ngăn lại: "Còn cần cô phải móc ví tiền ra làm gì ".
Phương Tuân Kiệm cũng nói: "Cơ hội tặng quà cho em không nhiều".
Nghe anh nói thế, cô không kiên quyết nữa, thay đôi giày mới, nghiêm túc cảm ơn anh.
Anh nhìn cô thoáng mỉm cười, nhưng nụ cười rất nhanh rất ngắn, cô không kịp nhìn rõ, trong lòng cảm thấy hơi khó chịu.
Phương Tuân Kiệm lái xe, Bạch Dịch Dụ vẫn ngồi ở vị trí ghế phụ, Hạng Mĩ Cảnh ngồi sau Bạch Dịch Dụ.
Một vầng trăng khuyết mờ mờ treo ngang trời, sao dày đặc lấp lánh. Hai bên đường là đồi núi trùng điệp khiến bầu trời càng thêm xanh thẫm và khung cảnh xung quanh trở nên tịch mịch thần bí.
Biết rằng con đường nào rồi cũng có lúc đi đến cuối cùng, nhưng sự si tâm vọng tưởng lại muốn có thể cứ như th