The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thịnh Yến

Thịnh Yến

Tác giả: Chu Loan Loan

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1342509

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2509 lượt.

g rồi mở ra, nhưng cô không bị những suy nghĩ đáng sợ của mình làm cho giật mình mà giật mình vì người đứng trong thang máy là Dung Trí Hằng.
Rõ ràng Dung Trí Hằng cũng không ngờ người đang đứng chờ thang máy là Hạng Mĩ Cảnh. Anh hơi chau mày, trong lòng như đang suy nghĩ điều gì đó, đứng im bất động nhìn cô.
Hạng Mĩ Cảnh vội vàng nén nỗi thấp thỏm trong lòng xuống, hơi cúi người chào Dung Trí Hằng: "Dung tiên sinh".
Anh không nói gì.
Cô không dám ngước mắt động người, nhờ ánh sáng di chuyển mà biết cửa thang máy đang từ từ đóng lại, lòng chỉ mong cánh cửa kia đóng càng nhanh cang tốt. Khó khăn lắm cửa mới khép lại chỉ còn một đường thẳng rất nhỏ, cuối cùng cô cũng có thể thở phào nhẹ nhõm, nhưng chưa đứng thẳng người được một giây, cửa thang máy lại mở ra.
Dung Trí Hằng vẫn đứng im, chậm rãi hỏi cô như không tốn chút sức lực nào: "Chẳng phải cô đang đợi thang máy sao?".
Trước kia, khi còn chưa tiếp xúc nhiều với Dung Trí Hằng cô đã từng đi cùng thang máy với anh một lần. Giờ vì xuất hiện nhiều lời đồn đại không đúng thực tế, lúc này anh lại hỏi một câu như hai người đã từng thân thiết, ngoài cảm giác bối rối ra, cô còn cảm khái kì lạ với quãng thời gian đã qua.
Anh đang đợi cô, cô không thể không bước vào, kết quả hai chân vô cùng xui xẻo giẫm ngay vào kẽ hở giửa thang máy và hành lang.
Ông trời cũng đang nguyền rủa cô vì sáng nay lại chọn một đôi giày nhọn như thế, còn không cẩn thận để xảy ra sự cố ngớ ngẩn vào lúc này.
Cô bối rối vô cùng, lập tức cúi người để rút giày lên. Cũng may chỉ cần rút hai lần là được. Loạng choạng nhảy vào thang máy, cô không dám chạm vào Dung Trí Hằng, đứng rúm vào một góc đi giày.
Từ đầu tới cuối Dung Trí Hằng không ra tay giúp cô, cất giọng hỏi cô hết sức bình thản: "Lên tầng máy?"
Cô kinh ngạc khi nghĩ có lẽ nào anh không biết Bảo Nhã ở tầng mấy, bất giác ngập ngừng, mãi mới nói: "Tầng mười chín".
Anh nhìn bảng hiện thị trong thang máy, tiếp tục bình thản nói: "Qua rồi".
Cô vội giơ tay ra ấn tầng hai mươi ba, may mà vẫn còn kịp.
Thang máy dừng ở tầng hai mươi ba, cô chạy ra với tốc độ nhanh nhất, rồi nhanh chóng quay người lại nhìn Dung Trí Hằng, bộ dạng vô cùng cung kính.






Nhưng anh không cư xử theo lối thông thường như cô nghĩ, mà tiếp tục ấn nút giữ cửa.
Cô có cảm giác anh đang muốn trút giận vào cô. Nói khó nghe một chút thì là, một nhân viên PR nhỏ mọn như cô mà dám từ chối sự sủng hạnh của đại boss, rõ ràng là hành động không biết điều, nếu tối hôm đó anh thật sự muốn tìm cô để tính sổ thì cô cũng đành chịu, cùng lắm là ra khỏi Bảo Nhã, hoặc tệ hơn nữa là bị đá ra khỏi ngành truyền thông. Nói nghiêm túc một chút, cô không phải người phụ nữ dựa vào sắc đẹp để tiến thân, dựa vào cái gì mà yêu cầu cô phải thuận theo sở thích của anh? Nếu anh thật sự nhỏ mọn như vậy, thì cô sớm ra khỏi sự kiểm soát của tập đoàn Hoa Hạ ngày nào tốt ngày ấy. Vừa nghĩ đến đây, cô lại thấy có động lực, bèn ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt anh.
Sắc mặt anh nhìn không giống đang giận, cũng chẳng vui, nhữ khí có sự tụ phụ và ngạo mạn đặc thù. Anh nhìn cô, nói: "Tôi không thích kế "thả để bắt" này".
Hạng Mĩ Cảnh thật sự muốn thổ huyết.
Uổng công cô tưởng tượng ra đủ mọi tâm trạng mà Dung Trí Hằng có thể có, không ngờ anh lại cho rằng sự từ chối tối hôm đó của cô cùng sự vô tình vừa rồi là kế "thả để bắt".
Cô ăn nhanh vài miếng, dần dần lại cảm thấy thật vô vị, ngước mắt lên nhìn, phát hiện ra chiếc Volvo màu đen đang đi rất nhanh trong dòng xe từ từ áp sát vào phía sau chiếc CC của cô.
Xe của cô chết máy giữa đường nên đã đổ ở làn đường không được phép dừng xe, cô đang nghĩ ngộ nhỡ là cảnh sát giao thông tới hỏi thăm cô sẽ lập tức ra giải thích với họ, nhưng giờ lại có chiếc xe khác đỗ lại, điều đầu tiên cô nghĩ có phải xe của người đó cũng đã hỏng rồi không, có điều khoảng hai giây sau cô đột nhiên nghĩ ra trước kia Phương Tuân Kiệm từng lái một chiếc như thế này.
Anh là người ưa sạch sẽ, không chịu được bụi bặm và cũng không chịu được những vết bẩn trên quần áo, vì vậy đương nhiên anh thích những chiếc xe có chất lượng không khí tốt nhất. Trước kia anh bảo cô mua xe, cũng từng nghĩ đến hiệu Volvo này rồi, nhưng cô không muốn phiền phức, ngay cả một chiếc xe cùng hiệu cũng không dám mua, thực ra trên đường chỗ nào mà chẳng thấy xe của thương hiệu Volvo, cho dù cô có mua một chiếc giống chiếc xe của anh đi nửa thì củng chẳng ai nghi ngờ gì.
Cô muốn nhìn cho rõ xem người ngồi trong xe có phải Phương Tuân Kiệm hay không, nhưng họ không chịu hạ cửa kính xuống, người trong xe cũng không xuống, nhìn không rõ biển số, đừng nói ngồi ở một hướng chéo hoàn toàn với chiếc xe mà muốn nhìn thấy người trong xe. Giờ anh bận như thế, lại có bao nhiêu bữa cơm xã giao phải tham gia, cơ hội tự mình lái xe đã là rất hiếm, giờ này, chắc lái xe đang đưa anh về nhà rồi.
Cô nhìn chiếc xe đó một lúc tới ngẩn cả người, chiếc xe cũng dừng lại khá lâu. Chuông di động đột ngột đổ chuông