Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thịnh Yến

Thịnh Yến

Tác giả: Chu Loan Loan

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1342512

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2512 lượt.

: "Vậy anh có thể đưa Từ tiểu thư cùng đi xem, cô ấy chắc chắn sẽ rất thích".
"Sisley?" Dung Trí Dật cau mày không hiểu. "Sao cô biết?"
Cô cười cười giơ mấy ngón tay ra bấm: "Tôi tình được".
Rõ ràng anh ta chẳng tin.
Cô lại nói: "Mấy hôm trước Từ tiểu thư mời tôi đi xem hát kịch".
Dung Trí Dật: "Cô thật có duyên với người nhà họ Dung".
Cô bỗng nghĩ đến sự hiểu lầm của Dung Trí Hằng đối với mình, vậy là thuận theo câu nói của anh ta mà gật đầu, cười: "Nghiệt duyên thì nhiều hơn".
Trái tim Dung Trí Dật bỗng thót lại, không biết sợi dây thần kinh nào có vấn đề, vội vàng đưa xe dừng sát bên đường.
Cô không hiểu: "Sao thế?".
Dung Trí Dật không trả lời, đợi xe dừng hẳn, quay người lại nhìn thẳng cô, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: "Có chuyện này, tôi vẫn luôn do dự không biết có nên nói với cô hay không?".
Rất hiếm khi cô thấy anh ta như thế này, nhất thời cũng trở nên căng thẳng, cố gắng nặn ra một nụ cười méo mó nói: "Đừng chuyện gì kinh thiên động địa, tôi sợ mình không chịu đựng nổi".
Khuôn mặt cô chỉ cách mặt của Dung Trí Hằng một khoảng rộng bằng hai bàn tay, ánh sáng mờ ảo khiến khuôn mặt cô cũng hơi tối, mờ ám tới mức không kìm được mà hồn xiêu phách lạc. Thực ra anh ta vẫn luôn không muốn nhìn thẳng vào cô, nhưng lâu lâu không gặp, lòng lại cuống lên rối bời, dường như chỉ hận không thể có cô ở ngay bên cạnh, anh ta cũng hiểu đó chỉ là vết thương cũ tái phát mà thôi. Biết rõ không bao giờ còn chạm được vào người ấy nữa, nhưng vẫn muốn tự lừa mình dối người, giả vờ rằng người đó đang đi du ngoạn ở một nơi rất xa, chưa biết bao giờ sẽ quay về, còn vết máu đỏ rực thấm đẫm, chỉ là cơn ác mộng của riêng anh ta mà thôi.
Tiếng chuông di động đột nhiên vang lên phá vỡ không khí căng thẳng kì lạ giửa hai người.
Dung Trí Dật giống như vừa thoát ra khỏi hoàn cành bị hàng trăm hàng nghìn con quỷ quấn chặt lấy người, không nhìn chằm chằm Hạng Mĩ Cảnh nữa, mà móc di động ra nghe. Người gọi là Dung Trí Hằng, anh ta bất giác lấy hơi, rồi điều chỉnh lại tâm trạng xong mới dám nghe máy.
Hạng Mĩ Cảnh vốn đang bị câu nói của Dung Trí Dật làm cho căng thẳng, nhưng lúc này anh ta lại đang nghe điện thoại, cô bất giác thấy nhẹ nhõm hẳn. Cô nghe giọng nói anh ta khá nghiêm túc, toàn chuyện công việc, đoán chắc người gọi là Dung Trí Hằng.
Thời gian nói chuyện không lâu, sau khi cuộc điện thoại kết thúc, anh ta nhìn cô nói với giọng có lỗi: "Chắc tôi phải cho cô leo cây lần này rồi".
Hạng Mĩ Cảnh không quan tâm lắm, càng không ngốc tới mức đi hỏi nguyên nhân, nhưng câu chuyện vừa rồi vẫn chưa ngã ngủ, cô thấy bứt rứt, thấy anh ta khởi động xe, bèn hỏi: "Vừa rồi anh định nói gì?"
Dung Trí Dật đã không còn tâm trạng ấy nữa, cười hi hi đáp: "Trước kia còn bảo cô phải giảm béo, giờ thì gầy hơn nhiều rồi, nhưng hình như chổ không nên gầy thì gầy đi, vì vậy cô hãy tìm cơ hội ăn nhiều vào cho chỗ ấy nó béo trở lại nhé".
Hạng Mĩ Cảnh biết rõ điều anh ta định nói vừa rồi không phải chuyện này, nhưng cũng rất phối hợp, đáp: "Tôi mặc nhiều đồ như vậy mà anh cũng nhận ra, quả nhiên kinh nghiệm đầy mình, hoả nhãn kim tinh".
Bị Dung Trí Dật bỏ bom giửa đường, nhưng cô nhanh chóng được Tiền Mẫn tiếp nhận.
Tiền Mẫn nói bạn trai bận rộn của cô ta vừa khéo tối nay lại rảnh, nếu cô không ngại phải ngồi ăn cơm cùng bạn bè của Trần Tân Dục thì trước bảy giờ có mặt ở khách sạn Roosevelt.
Cô ở một mình, hơn nữa từ sau khi về chưa tới hầm rượu lần nào, nhận lời Tiền Mẫn xong liền tới thẳng đó.
Trần Gia Phong đang ở hầm rượu, sớm đã nghe tin cô về nước, gặp được người thật, mấy câu đầu còn cười măng` cô không có lương tâm, không biết đến thăm bạn cũ tình cũ...
Cô và Trần Gia Phong chầm chậm đi dạo quanh hầm rượu, kể hồi đi chu du có nếm được một vài loại rượu ngon và những chuyện mới mẻ bên ngoài cho anh ta nghe.
Trần Gia Phong vừa nghe vừa cười, chợt nghĩ đến điều gì đó bèn bảo cô: "Cô còn nhớ vẫn để ở chổ tôi hai chai rượu lạnh không?"
Cô đúng là không nhớ chuyện này, Trần Gia Phong nói vậy mới nhớ ra hai chai rượu đó là do Dung Trí Hằng tặng khi cô đưa rượu tới Dung Liên sơn trang một năm trước. Khi ấy anh còn tưởng cô đang nhắm vào Dung Trí Dật, nói rất nhiều những lời ý tứ như muốn nhắc nhở cô rằng ếch xanh như cô đừng mong ăn thịt thiên nga Dung Trí Dật, khiến cô tức giận vô cùng. Giờ nghĩ lại, anh lại đang cho rằng cô giở trò tiếp cận quyến rũ anh. Người đàn ông này, nói dễ nghe thì quá tự tin, nhưng thành thật hơn thì là quá tự phụ. Rõ ràng là một người sống trên mây hoàn toàn không hiểu gì về tình cảm và tình yêu.
Nghĩ đến đây, cô lại thấy đầy một bụng tức, bèn bảo Trần Gia Phong lấy cho cô hai chai rượu đó để dùng vào tới nay.
Hơn năm giờ cô đến, đi lòng vòng quanh hầm rượu một giờ đồng hồ, Tiền Mẫn và Trần Tân Dục xuất hiện.
Trần Tân Dục có ngoại hình nho nhã điển hình, thân hình dong dỏng, trên mũi còn có một cặp kính, không cao lắm, nhưng đứng bên cạnh Tiền Mẫn sạo gần đây thay đổi sở thích đi giày đế bằng khiến anh ta trông khá cao ráo.
Trước kia Hạng Mĩ Cảnh