Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thịnh Yến

Thịnh Yến

Tác giả: Chu Loan Loan

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1342513

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2513 lượt.

phá vỡ tâm trạng lơ đễnh của cô. Cô cúi đầu tìm di động trong túi, lúc ấy mới phát hiện chiếc Volvo đã rời đi, như chưa từng đậu ở đó.
Người của cửa hàng 4S gọi.
Chiếc xe nhanh chóng được kéo đi, Hạng Mĩ Cảnh gọi taxi về nhà.
Chổ nào cũng lạnh căm căm, về tới căn hộ, mở điều hoà nóng, phải một lúc sau cô mới thấy người ấm trở lại. Cô đi tắm thấy dễ chịu hơn rất nhiều. Mở ti vi, buổi tối các bộ phim chí cha chí choé gì đó, cô xem mấy giây, cuối cùng vẫn đứng dậy tới mở chiếc két để trong tủ quần áo.
Chiếc két không to không nhỏ, bên trong hầu như toàn khuyên tai, và gần như đều do Phương Tuân Kiệm tặng.
Trước khi đi nước ngoài cô cũng nhét hộp kim cương đó vào trong này, nhưng vì két chật nên không thể bày từng viên từng viên cho ngay ngắn được. Đi bao nhiêu lâu như thế, thỉnh thoảng cô nhớ đến những thứ lấp lánh ở nhà, lo lắng nhỡ đâu có tên trộm nào vào khuân chúng đi mất, nhưng trên thực tế, nơi này rất an toàn, trừ phi toà nhà này sập xuống, còn không những viên kim cương kia không thể bỗng dưng biến mất được.
Cô cho rằng suy nghĩ của mình thật ấu trĩ, và cũng cảm thấy đã đến lúc nên gạt bỏ những thứ ấu trĩ này đi rồi.
Khi Dung Trí Dật gọi điện, Hạng Mĩ Cảnh vừa cầm được tấm thiệp mời mới được in ra. Quả nhiên Dung Ngọc Lan chọn tấm thiếp mà cô tâm đắc nhất, số lượng in của thiệp là một trăm sáu mươi chiếc, tên trên mỗi tấm thiệp đều được đối chiếu với danh sách khách mời.
Xưởng in thuộc công ty con của tập đoàn sẽ có có trách nhiệm đưa hàng tới tận nơi, nhưng xưa nay cô làm việc rất nghiêm túc, muốn đích thân tới tận xưởng để các nhận lại xem danh sách khách mời có khớp với tên được in trên thiệp hay không.
Dung Trí Dật nói mình vừa xuống sân bay, mấy ngày liền uống rượu, chẳng ăn được một bữa cơm tử tế, muốn c6 mời đi ăn tối nay.
Lần trước vốn là cô mời anh ta đi ăn đồ Nhật, nhưng kết quả gặp Chương Du và bọn Bội Bội, mĩ nhân nhiều như thế, cuối cùng vẫn là Dung Trí Dật thanh toán, nên xét về tình hay về lí thì vẫn là cô thiếu anh ta một bữa cơm, bèn nhận lời mời anh ta đi ăn lẩu hải sản.
Anh ta vui vẻ lái xe tới đón cô, đợi cô lên xe, ngay câu đầu tiên đã nghi hoặc hỏi: "Sắc mặc cô sao kém tới mức ngay cả phấn son cũng không che được thế kia".
Cô tức giận trừng mắt lườm Dung Trí Dật, cố ý nói: "Tôi đang trong thời kì thải độc".
Anh ta phá lên cười: "Phụ nữ quả thật rất rắc rối".
Cô chặn họng anh ta: "Vậy anh nên tìm đàn ông ấy".
Anh ta thở dài đánh thượt, nghiêm túc nói: "Tôi gánh trọng trách nối dõi tông đường trên vai, nếu tìm đàn ông để qua lại chơi bời, chắc chắn sẽ bị đuổi ra khỏi nhà, đến khi ấy trách nhiệm nặng nề rơi xuống đầu Victor, tôi sợ anh ấy sẽ bị áp lực mà chết mất".
Cô bỏ qua Dung Trí Hằng, khen anh ta: "Thì ra anh là người tốt như vậy".
Dung Trí Dật gật đầu, nhưng lại vòng sang một đề tài khác hỏi cô: "Có thấy thời gian gần đây tôi đặc biệt nỗ lực không?".
Cô nhướng mày, thành thật đáp: "Mấy hôm trước anh còn nói đến Hawaii nghĩ dưỡng, tôi thực sự không nhận ra anh đặc biệt nỗ lực ở chổ nào".
Dung Trí Dật liếc cô: "Rõ ràng tôi đang cố gắng nỗ lực để đuổi Victor về New York, sau đó ngồi vào vị trí của anh ấy".
Cô xen vào: "Vậy thì cũng là do Đại Dung tiên sinh sắp phải quay lại trụ sở chính nhậm chức đấy chứ?".
Dung Trí Dật lại lườm cô, nhướng cao mày hỏi: "Có phải cô không muốn anh ấy về New York không?".
Cô trả lời vô cùng thành khẩn: "Tôi rất hi vọng Đại Dung tiên sinh sẽ về New York".
Dung Trí Dật hỏi: "Tại sao?".
Cô đáp bừa: "Bởi vì có quay về trụ sở chính Đại Dung tiên sinh mới có thể nhận được chức chủ tịch hội đồng quản trị, chỉ khi Đại Dung tiên sinh quay về trụ sở chính rồi, Tiểu Dung tiên sinh anh mới có thể trở thành đại boss của tôi, mà khi anh đã trở thành đại boss của tôi thì tôi sẽ là người được trọng dụng, tuyệt vời biết bao".
Anh ta hoàn toàn không tin lời cô nói, ngập ngừng hồi lâu, bèn nói thẳng không hề có ý định giấu giếm: "Victor ở Thượng Hải hơn một năm rồi, kế hoạch của ông nội tôi là thả cho anh ấy ra ngoài làm khoảng hai năm, hết năm nay, có lẽ sẽ nghĩ cách để điều anh ấy quay về". Nói xong, anh ta nhìn cô một cái, rồi lại cười cợt với giọng không nghiêm túc chút nào: "Nếu tôi được tuyển lên tầng ba mươi chín thật, tôi sẽ để dành cho cô một phòng thư kí rộng hai mươi mét vuông, thế nào?".
Cô lắc đầu lia lịa: "Sủng thần thân cận, cái vị trí này cuối cùng ai cũng chết rất thảm, tôi còn muốn sống lâu trăm tuổi, thỉnh thoảng anh liếc mắt với tôi một cái là được rồi".
Hai người cười cười nói nói suốt dọc đường, cho tới tận khi vào đoạn đường tấp nập phồn hoa trong phố.
Dừng trước đèn đỏ, Hạng Mĩ Cảnh ngước mắt nhìn tấm áp phích quảng cáo buổi biểu diễn ca nhạc rất to của Hoàng Lê ngay bên đường. Cô nhớ tới trước đó Từ Hi Lê có nói muốn đi xem biểu diễn ca nhạc, vì vậy bất giác nhìn lâu hơn một chút.
Dung Trí Dật tưởng cô thích, bèn cười bảo: "Cô ta có thể coi là một nửa con gái nuôi của mẹ tôi, nếu cô thích, vé vào cửa của buổi biểu diễn đó không phải là vấn đề".
Cô cũng đáp


Ring ring