Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thịnh Yến

Thịnh Yến

Tác giả: Chu Loan Loan

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1342506

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2506 lượt.

vô cùng quan tâm tới tin tức về tập đoàn Hải Thành, mặc dù chưa từng chính thức chào hỏi Trần Tân Dục lần nào, nhưng cũng biết về anh ta, anh ta là nghiên cứu sinh tốt nghiệp ở Kiếm Kiều, mấy năm trước được Phương Định Trạch mời từ Thâm Quyến về tập đoàn Hải Thành, hiện giờ đang giữ chức phó tổng giám đốc tài chính, ở tuổi này mà ngồi được vào cái ghế ấy, không dễ dàng gì.
Vì cô là bạn của Tiền Mẫn, nên Trần Tân Dục rất khách sáo với cô, vừa gặp đã nói sắp tới có vài người bạn của anh ta cùng tham gia, mong cô sẽ không bận tâm.
Nói gì thì nói cô cũng đã làm trong ngành này từng ấy năm rồi, hai từ "bận tâm" không phải hai từ cô bận tâm lúc này, hiện tại cô đang nghĩ xem nên chọn món gì để phù hợp với hai chai rượu lạnh mà cô mang tới.
Không lâu sau, mấy người bạn của Trần Tân Dục lần lượt xuất hiện.
Bốn người thì Hạng Mĩ Cảnh biết hai. Người đầu tiên là Trình Học Chính, ông mai chính của Trần Tân Dục và Tiền Mẫn, người kia là Phương Tuân Kiệm, là một bất ngờ lớn đối với cô. Theo lí mà nói, Phương Tuân Kiệm đã bước chân ra khỏi tập đoàn Hải Thành rồi, nếu anh có quan hệ tốt đẹp với Trần Tân Dục thì không nên qua lại cới nhau trước mặt mọi người, nếu quan hệ không tốt đẹp lại càng không nên. Nhưng anh cũng giống cô, là khách được mời, anh ngồi chéo phái với cô, thậm chí còn lịch sự chào hỏi cô.
Việc người trong thương trường đi lại giao thiệp với nhau như thế nào cô không rõ lắm, cô cũng lịch sự đáp lại lời chào hỏi của Phương Tuân Kiệm, ngoài hành động đó ra cô không hao tâm tổn trí suy nghĩ thêm về bất kì điều gì.
Trình Học Chính ngồi bên tay phải cô - vì mấy hôm trước còn cùng cô ở Tam Á vài ngày, nên gặp mặt lại tỏ ra vô cùng thân thiết, đúng lúc cô cũng không muốn ngồi nhàn rỗi buồn chán, thế là phối hợp nói cười với anh ta.
Không khí hiện tại có vẻ đang rất vui vẻ ôn hoà thì lại bị hai chai rượu lạnh mà Hạng Mĩ Cảnh quyết mang ra dùng cho bữa tối phá hỏng. Phục vụ vừa mang rượu lên, lập tức có người tinh mắt nhận ra, nhất định đòi hỏi cho bằng được là ai có bãn lĩnh khui được hai chai rượu này.
Hạng Mĩ Cảnh còn tưởng rượu có vấn đề, ngẩn người, rồi giơ tay phát biều: "Rượu của tôi gửi ở đây. Thấy món ăn tối nay hợp nên mang ra uống".
Người đó nhìn chằm chằm Hạng Mĩ Cảnh, rồi lập tức phá lên cười, sau đó nói với mọi người: "Tôi đến đây vài lần, thấy hai chai rượu này đẹp, nói muốn mở ra để nếm xem vị thế nào, nhưng nhân viên ở đây không chịu, nói là của khách gửi. Con người tôi chẳng có gì đặc biệt, chỉ mắc một tật thích gì là phải tìm cách có cho bằng được, kết quả khi tôi đi tìm người gửi để hỏi mua lại, thì mới biết loại rượu này khi sản xuất đã hạn chế số lượng, số lượng lưu hành trong nước lại càng ít. Hiện giờ ngoài hai chai này ra thì chỉ còn ở hầm rượu của Dung Liên sơn trang. Dung Trí Hằng là nhà sưu tập rượu nho nổi tiếng, xui xẻo tôi lại không thân với anh ta, đường đột tới hỏi mua rượu chắc chắn sẽ bị từ chối ngay ngoài cửa, trước một nhân vật như thế, tôi đành bỏ cuộc. Không ngờ tối nay lại gặp may". Anh tra nói xong còn nhìn Hạng Mĩ Cảnh. "Hạng tiểu thư, hai chai rượu này của cô quý lắm đấy".
Hạng Mĩ Cảnh rất muốn giải thích thực ra hai chai rượu này của cô chẳng quý gì cả, nếu không nhờ Trần Gia Phong nhắc nhở thì cô đã quên chúng từ lâu để mặc chúng bốc hơi rồi. Cô mang rượu ra dùng không nhằm mục đích thể hiện gì cả, chẳng qua cứ để đấy mãi cũng không có tác dụng, vứt thì tiếc, nên mới tuỳ tiện chọn cho bữa tối mà thôi. Nhưng mấy đôi mắt đồng loạt nhìn chằm chằm hướng về phía cô, cô không giải thích từ tế thì e rằng không qua nổi núi này.
Cô định đẩy sang cho Dung Ngọc Lan, nhưng trong lúc vô thức bắt gặp ánh mắt của Phương Tuân Kiệm. Cô gần như ngay lập tức thay đổi chủ ý, nói hết sức ngắn gọn: "Quý đến mấy thì cũng chỉ là hai chai rượu, không thể nào mang ra so sánh với niềm vui của mọi người trong tối nay được".
Câu trả lời ấy vô cùng khiêm tốn, mà cũng không khiến người ta phải liên tưởng, suy đoán nhiều.
Ngay cả Trình Học Chính cũng lén thì thầm với cô nhân lúc mọi người trò chuyện với nhau: "Mấy hôm nay tâm trạng của Dung tiên sinh rất tệ, chúng tôi là cấp dưới mà run cầm cập, có loại linh đan diệu dược gì để dùng tạm cho qua giai đoạn này không?".
Vừa rồi cô mới nhấp một ngụm rượu nhỏ, nhưng cảm giác như bị loại rượu trắng 58 độ xộc thẳng lên đầu, đầu ốc lơ mơ. Trong lúc mơ mơ hồ hồ cô vẫn biết Phương Tuân Kiệm đang để ý về phía mình, anh xưa nay vẫn khá thính, cô bèn cố ý cười đáp: "Tôi đi gặp anh ta nhận lỗi là được chứ gì".
Hạng Mĩ Cảnh phải mất ba ngày mới phát hết số thiệp mời.
Tấm thiệp cuối cùng là dành cho Mông Giang Vũ, bà ta vừa từ tuần lễ thời trang về, khi Hạng Mĩ Cảnh tới Tử Viên, Mông Giang Vũ còn đang mở va li sắp xếp nhửng thứ hay ho mình mua được.
Hạng Mĩ Cảnh và Lâm Khải Sương là một trường hợp đặc biệt, yêu đương thế nào mà vở lở ra rồi thì lại thành bạn, mặc dù nguyên nhân đằng sau đó không thể cho người khác biết, nhưng những người không hiểu ngọn ngành, ví dụ như Mông Giang Vũ chẳng hạn, vẫn rất yêu quý cô chá