Tác giả: Chu Loan Loan
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1342489
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2489 lượt.
br>Anh tán đồng chủ ý vu vơ cuối cùng của cô, gật đầu: "Cũng không cần tàu quá to, bà ấy định mời bao nhiêu người?".
Cô đáp: "Khoảng hơn trăm người", rồi nói tiếp: "Em đã nhìn danh sách khách mời rồi, toàn thanh niên trẻ tuổi, thật không phù hợp với mục đích của bữa tiệc".
Anh cười: "Chẳng qua bà ấy muốn mượn cơ hội này tụ tập mọi người lại vui chơi thôi".
Hạng Mĩ Cảnh cũng cảm thấy đúng là như thế. Một người như Mông Giang Vũ, cho dù đã có tuổi, thì vẫn sẽ có những người đàn ông thành công, hơi lớn tuổi một chút để ý. Tổ chức party tái độc thân vô vị như thế này, mục đích căn bản không phải thu hút ai, mà là muốn tuyên bố với thế giới rằng, Mông Giang Vũ lại cho chúng sinh một cơ hội được theo đuổi mình lần nửa. Chắc chắn bà ấy sẽ có bạn trai mới, không chừng là ông xã mới, nhưng chẳng ai dám chắc người đó sẽ trụ được bao lâu. Một người phụ nữ luôn ở trạng thái giằng co trong tình yêu như thế khiến Hạng Mĩ Cảnh khó tránh khỏi nảy sinh liên tưởng, cô suy đoán người Mông Giang Vũ lấy không phải là người bà ấy yêu, vì vậy đối với Mông Giang Vũ mà nói, kết hôn một lần hay li hôn sáu lần cũng chẳng khác gì nhau, đều là một việc vô vị.
Gần đây cô mắc tật xấu là hay thất thần, ngồi thẫn thờ như vậy không biết có bị coi là phớt lờ Dung Trí Hằng hay không, vội vàng tìm lời thích hợp: "Đây là sự kiện đầu tiên của công ty vào năm sau, đã lâu em chưa phụ trách sự kiện nào độc lập một mình, chỉ sợ quả pháo nổ đầu không giòn giã".
Anh lại nghiêm túc gợi ý cho cô: "Có thể dùng hai chiếc tàu, quan khách trên một chiếc, còn chiếc kia thì trang trí như thuyền hoa thả trên sông, thắp sáng vào phút cuối cùng, giờ không cho đốt pháo hoa tuỳ tiện, nhưng như thế cũng là sự bất ngờ lớn rồi".
Cô không ngờ anh lại có thể đưa ra một ý kiến mang tính xây dựng như thế, kinh ngạc nhìn anh.
Anh nhìn thấu tâm tư cô, thoáng chau mày, rồi cười hỏi: "Những điều anh vừa nói không ổn à?".
Cô vội vàng gật đầu, đáp: "Rất ổn, đặc biệt hay".
Tâm trạng anh khá tốt, lại hỏi: "Có phải em định làm quen lại với anh không?".
Cô ngẩn người, thoáng bối rối: "Anh chính là anh, còn cần phải làm quen lại gì nữa".
Anh hơi lên giọng, nhưng không phải là vì không vui, mà có ý trêu đùa: "Anh là "anh" rồi, vẫn không cần làm quen lại sao?".
Anh chơi chữ như thế, cô nhất thời không biết phải trả lời thế nào, ngập ngừng hồi lâu, rồi lại ngập ngừng, vẫn không biết nên nói gì.
Anh vốn chỉ buột miệng nói vậy, kết quả bất ngờ là khiến cô bế tắc, đương nhiên không còn duy trì được tâm trạng vui vẻ vừa rồi nữa.
Nhưng rồi anh lập tức nghĩ, ban đầu là do thân phận khác biệt, thái độ của cô đối với anh luôn nhất mực cung kính, muốn thay đổi thói quen của một người đã trưởng thành không thể vội được. Sau khi nghĩ thông, tâm trạng anh dần dần tốt trở lại, tự mình hỏi tiếp: "Bình thường hết giờ em sẽ đi đâu?".
Lần này cô trả lời rất nhanh: "Sau khi đi làm trở lại em không rảnh lắm, nên hễ có thời gian là nghỉ ngơi thôi". Nói xong lại cảm thấy như mình nói vậy là không muốn thổ lộ với anh, vậy là bổ sung: "Có điều trước kia em cũng luôn ở trong trạng thái như vậy, việc được giao còn chưa làm xong, lại có hạng mục dự án khác phải bắt tay chuẩn bị. Thỉnh thoảng đến nằm mơ cũng thấy mình bận, tỉnh dậy rồi phải rất lâu sau mới phân biệt được rõ đâu là mơ đâu là thực. Hàng năm Orchid tổ chức cho nhân viên ra nước ngoài nghỉ ngơi, thời gian đó thật sự là thoải mái, có mấy lần em suýt thì không muốn làm tiếp nữa".
Anh tỏ vẻ khó hiểu: "Anh tưởng em thích công việc này nên mới ở lại Bảo Nhã".
Hai bàn tay đan chéo vào nhau đặt trên đùi của cô bối rối thay đổi vị trí cho nhau, vừa suy nghĩ vừa giải thích: "Không phải là không thích, nhưng em cho rằng thật ra rất ít người được làm công việc mà mình yêu thích, cho dù ban đầu rất thích, dần dần cũng sẽ thấy vô vị, bởi vì con người luôn ham muốn điều mới mẻ. Em nghĩ, đa số mọi người đều có suy nghĩ làm việc mới không bằng làm việc mình đã thành thạo, hôm nay lặp lại công việc đã làm hôm qua. Dù sao bây giờ muốn tìm một công việc lương cao lại không cần hi sinh cái tôi cá nhân thật không dễ".
Anh cụp mắt khẽ cười.
Cô không hiểu tại sao anh cười, bèn hỏi: "Suy nghĩ của em kì lạ lắm sao?".
Anh lắc đầu, rồi ngước mắt lên nhìn cô, từ tốn đáp: "Vậy mà anh cứ tưởng nghề PR thú vị hơn những nghề khác, nhiều chiêu trò và mới mẻ hơn".
Cô chú ý tới cách lựa chọn từ ngữ của mình, bạo gan đáp: "Đấy là bởi vì trong những sự kiện mà anh tham dự, khi anh xuất hiện đã là giai đoạn hoàn thiện rồi, giai đoạn chuẩn bị cũng như giai đoạn kết thúc thu dọn anh đều không nhìn thấy, càng không thể hiểu những người làm trong ngành này phải có bản lĩnh nín nhịn kiên nhẫn tới thế nào mới có thể hoàn thành công việc".
Anh khẽ nhún vai, cười: "Anh biết một vài việc, nhưng cụ thể thế nào thì chưa có cơ hội tìm hiểu hoặc trải nghiệm". Rồi cố làm ra vẻ nghiêm túc hỏi cô: "Em có cho rằng anh là người yêu cầu nhiều không?".
Lần đầu tiên cô thấy vẻ mặt anh biến đổi nhanh đến vậy, nên thoải mái lắc đầu.
Anh