XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thịnh Yến

Thịnh Yến

Tác giả: Chu Loan Loan

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1342450

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2450 lượt.

ật sự ghét trời mưa.
Hơn một năm nay, mỗi lần mưa, anh đều nhớ tới đêm cuối cùng họ ở trên hòn đảo nhỏ. Khi ấy trời đột nhiên mưa rất to, họ không có ô, cô bèn kéo tay anh chạy trong mưa. Con đường dài như thế, mà họ nắm tay nhau chạy về tới tận khách sạn. Sau đó cô nói chia tay anh, anh buồn khóc, từ sau khi Bạch Uyển Nghi qua đời, đấy là lần đầu tiên anh khóc. Anh từng hận mình, nhưng ngoài việc để cô ra đi, anh không thể làm được điều gì khác, và đêm mưa hôm đó đã theo anh suốt tới tận hôm nay, nhưng lòng anh rất rõ, cơn mưa này sẽ không còn theo anh đi tiếp được nữa.
Hạng Mĩ Cảnh thấy đầu nặng như đeo đá, trong não hình như có rất nhiều âm thanh đang cộng hưởng, đủ mọi hình ảnh màu sắc đang chiếu lại, nằm ngủ trên giường mà thấy rất không thực, cả người nhẹ bẫng. Khi tay Dung Trí Hằng chạm vào trán cô, cô mở mắt như một phản xạ có điều kiện, rồi vô cùng cảnh giác nhìn xem người đó là ai.
Dung Trí Hằng đứng bên giường, thấy cô tỉnh, trấn tĩnh nói: "Em sốt rồi, dậy ăn chút cháo để uống thuốc".
Cô kinh ngạc khi thấy anh ở đây, nhưng cô không muốn nói chuyện với anh, mà cũng không có sức để đuổi anh đi, vậy là phớt lờ, lật người xoay lưng về phía anh.
Anh mang sự nhẫn nại của mình theo tới đây, nên không hề thấy khó chịu trước thái độ không phối hợp đó của cô, cũng không định ép cô phải uống thuốc ngay. Cô xoay lưng về phía anh, anh ngồi lên giường, xuay lưng lại phía cô.
Đây là lần đầu tiên anh đến chổ cô ở.
Từ khi quyết định qua lại, cô chưa từng mời anh lên nhà uống tách cafe, anh cũng chưa bao giờ yêu cầu điều đó, không phải không tò mò cuộc sống một mình của cô như thế nào, mà có những thứ anh cho rằng anh có thể không chạm vào, sau đó coi như chưa từng xảy ra. Anh biết việc này thật nực cười, hoặc nói cách khác, từ khi phát hiện ra mình có hứng thú đặc biệt với cô, anh cảm thấy mình có những hành vì rất nực cười. Anh biết rất rõ cô có quá khứ như thế nào, cũng biết rõ quan hệ của cô và Hứa Lương Thần, nhưng mỗi lần gặp cô, anh không nén được mà ngước mắt nhìn cô, nói không chừng đấy chính là lí do giữa cô và anh xảy ra vài việc thú vị.
Anh cũng đã từng nghĩ, nhất định do cuộc sống của anh quá khô khan, giống như mặt nước không có sóng gợn, hôm nay phải làm gì, ngày mai có thể làm gì, giữ quan hệ tốt đẹp với anh, có thể lật mặt với ai, cuộc sống nhìn như rất tuỳ ý đó lại giam chặt anh trong một chiếc lồng lớn. Anh là chủ nhân của chiếc lồng, và cũng là người đáng thương bị chiếc lồng giam giữ. Còn cô lại là người trong một chiếc lồng khác, chỉ có điều thế giới trong chiếc lồng của cô quá mức hấp dẫn anh, khiến anh sau khi bận rộn xong việc của mình sẽ muốn tới đó thăm dò một lát.
Hai mươi lăm tuổi anh kết hôn với Phùng Nghệ Nhân, người lớn hơn mình ba tuổi. Khi ấy chưa yêu ai, nhưng lấy một người phụ nữ anh vốn không yêu đối với anh mà nói rất đau khổ, anh chống đối Dung Hoài Đức, bày tỏ sự không đồng ý với bà nội, thậm chí còn giả vờ ngã ngựa, nhưng tất cả đều không giúp anh thoát khỏi cuộc chiến liên hôn ấy. Anh không thích Phùng Nghệ Nhân, nhưng tôn trọng cô, cuộc sống vợ chồng bình lặng đã bào mòn sự khao khát của anh đối với tình yêu nam nữ. Anh cũng không giống những người khác muốn đi tìm một người tình, tình yêu xây dựng trên nền tảng của tiền tài lợi nhuận chẳng qua cũng chỉ là sự giải phóng của dục vọng mà thôi, anh cao ngạo coi thường những người con gái thèm muốn tài sắc của anh, hơn nữa công việc bận rộn, bận tới nỗi anh không còn nhu cầu gì về mặt ấy nữa.
Nhận được tin Hạng Mĩ Cảnh nghỉ việc, anh bỏ thời gian ra để liên kết các chuỗi sự việc lại với nhau. Anh không thể đưa ra nhận xét gì về câu chuyện của cô, bởi anh từng là Phương Tuân Kiệm, cũng từng bất lực để giành lấy thứ mình muốn có, chỉ là anh đã có cái nhìn khác về Hạng Mĩ Cảnh, không ngờ cô lại rộng lượng như vậy, rộng lượng tới mức anh không nỡ để cô đi. Nhưng lúc đó anh còn chưa yêu cô, sự hiếu kì và sức thu hút đó không đủ để anh vứt bỏ tất cả để níu giữ cô.
Sau này gặp lại cô ở trang trại, anh bỗng thấy vui mừng một cách khó diễn tả. Và cứ thế, từng bước từng bước đi tới hôm nay, anh gần như hiểu tất cả về cô, cũng chọn theo cách bao dung tất cả, anh đã dùng trái tim chân thành nhất yêu cô, bảo vệ cô, thì anh sẽ quyết không cho phép cô tuỳ tiện đạp đổ, cũng không cho phép cô quay người bỏ đi vô trách nhiệm như vậy.
Căn phòng vắng lặng, không biết từ bao giờ trời lại bắt đầu mưa, lộp cộp va vào cửa kính, đèn không bật, ánh sáng xanh thẫm hắt từ ô cửa sổ mới kéo một nửa rèm vào phòng .
Dung Trí Hằng cứ ngồi như vậy rất lâu. Anh biết cô không ngủ, cuối cùng mở miệng hỏi cô: "Nếu ngay từ đầu anh nói cho em biết chân tướng, em sẽ vui vẻ hơn bây giờ chứ?".
Cô không trả lời.
Anh lại nói: "Tám chín mười phần trăm là em sẽ bỏ đi rất xa, không bao giờ quay về nữa phải không? Anh đang nghĩ, thực ra cho em biết sớm thì tốt, khi đó em sẽ không đi qua đi lại trong thế giới của anh, em sẽ hận anh, hận cả Dung gia, không tha thứ cho Joe, cũng sẽ không bước vào trái tim anh. Vì vậy nếu cho em biết