Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thịnh Yến

Thịnh Yến

Tác giả: Chu Loan Loan

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1342421

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2421 lượt.

nh thường, cục diện thất bại có thể được thay đổi chỉ trong một đêm, nhưng lần này thì khác, anh biết rất rõ mình không thể thua. Đến lúc này rồi, anh đành nén chặt trái tim mình thấp thỏm, thận trọng hỏi cô: "Hơn một tháng nữa anh sẽ quay về New York, em về cùng anh nhé, được không?".
Cô vùi mặt vào gối, thút thít đáp: "Dung Trí Hằng, anh đang ép em".
Anh chẳng suy nghĩ nhiều mà tiếp lời luôn: "Anh không ép em, anh đang khẩn cầu em hãy mở mắt ra mà nhìn tấm chân tình cùng thành ý của anh dành cho em".
Cô vẫn khóc lóc tố cáo "nhưng sự chân tình cùng thành ý của anh khiến em thấy rất sợ. Cảm giác an toàn mà anh dành cho em căn bản không hề an toàn. Anh đang ép em".
Anh hỏi ngược lại cô: "Cảm giác an toàn mà anh mang lại cho em vốn không an toàn, vậy còn em thì sao? Em đã từng mang lại cho anh cảm giác an toàn chưa? Em đã thật sự mở lòng với anh chưa? Em đã bao giờ nghĩ tới việc sẽ ở bên anh lâu dài chưa? Mĩ Cảnh, anh không có nhiều kinh nghiệm tình trường, kết hôn cũng là nghe theo sự sắp xếp của trưởng bối trong gia đình, nhưng tình yêu anh dành cho em và tình yêu của em dành cho anh, em cho rằng anh không phân biệt được hay sao?".
Cô nghe anh nói tới đây, cuối cùng không nhịn được mà ngồi bật dậy, giãy giụa muốn thoát khỏi vòng tay anh.
Nhưng anh lại bá đạo không cho phép cô làm thế, nhấc chân kẹp chặt phần cơ thể ngọ nguậy của cô, cánh tay đang ôm cô siết chặt, đồng thời nói: "Có điều anh chẳng quan tâm, thật sự không quan tâm. Anh còn rất nhiều thời gian, anh có thể chờ em, hôm nay em chân thành cười với anh một cái, ngày mai nói với anh một câu dễ nghe, như thế anh đã vui lắm rồi. Anh không yêu cầu em phải lập tức toàn tâm toàn ý yêu anh, anh chỉ muốn em thật sự chấp nhận anh, đừng pha tạp vào tình cảm đó sự bất đắc dĩ nào nữa, cũng đừng vì bất kì lí do nào mà đứt gánh giữa đường. Hôm qua em rời bỏ rơi anh như thế, anh thật sự rất buồn, sau này em đừng bao giờ làm vậy nữa. Không phải bất kì lúc nào anh cũng không chế được tâm trạng của mình, mặc dù anh tình nguyện bao dung mọi chuyện liên quan tới em, nhưng anh cũng chỉ là một người đàn ông bình thường, có tình cảm của người bình thường, biết vui, biết đau lòng, biết phẫn nộ, cũng biết ghen tuông đố kị, trong những tình huống đầu óc u mê lú lẫn có lẽ anh cũng sẽ gây ra những việc không bình thường".
Cô bị câu nói cuối cùng của anh làm cho sợ hãi, cảm giác căng thẳng nháy mắt biến thành sự buồn bả bất lực.
Anh rất tinh ý, cảm nhận ngay được sự thay đổi của cô, nhưng không vội nói gì, mà lẳng lặng ôm cô, ngập ngừng, sau đó mới chậm rãi dỗ dành: "Anh chính thức xin lỗi em vì những gì đã giấu em, mong em hãy hiểu cho nỗi khổ của anh, cũng hi vọng em tin rằng anh không hề có ý làm tổn thương em. Anh yêu em, em cho rằng anh ích kỉ cũng được, tự phụ cũng đành, nhưng dù thế nào đi nữa anh không muốn mất em".
Cô dần nín khóc, tinh thần suy nhược, cơ thể và tâm trạng vì phải chịu đựng tới giới hạn cực điểm của nỗi buồn mà rơi vào trạng thái ngưng trệ, nhưng thật kì lạ, cô nghe thấy giọng mình vang vọng trong căn phòng thật rõ ràng.
"Rốt cuộc anh yêu em vì cái gì?".
Anh cười khổ, dùng giọng nói mà ngay cả bản thân mình cũng phải kinh ngạc để trả lời cô: "Nếu anh có thể tìm ra lí do rốt cuộc anh yêu em vì cái gì, có lẽ anh sẽ dốc cạn sức lực và khả năng để thay đổi tình yêu đó, nhưng ngay cả anh còn không biết vì sao anh yêu em, chẳng phải tình yêu vốn không có lí do sao?".
Dung Trí Hằng cuối cùng vẫn đưa Hạng Mĩ Cảnh đến bệnh viện.
Cô sốt tới đáng sợ, nhưng không chịu uống thuốc, miệng ngoài lẩm bẩm hai từ "khó chịu" ra, thì không nói được gì khác. Còn khả năng chăm sóc người ốm của anh chỉ bằng một phần trăm so với việc kinh doanh, đảm bảo nhất vẫn là tìm bác sĩ.
Trải qua hai tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng khống chế được cơn sốt, không để tình trạng của cô tiếp tục xấu thêm.
Trình Học Chính và Đoàn Diệu Minh lần lượt gọi hai cuộc điện thoại tới, anh chẳng còn tâm trạng mà nghe, nên để chế độ rung, đợi cô nằm ngủ ngoan ngoãn trên giường, truyền được nửa chai nước biển mới nhớ ra phải gọi lại cho họ. Anh đứng dậy đi ra ngoài, khép hờ cửa phòng bệnh, đứng ở phòng khách nhỏ lấy di động ra nhìn, có mười một cuộc gọi nhỡ, còn có một cuộc của Dung Hoài Đức.
Bây giờ New York là buổi tối, cũng không còn sớm nữa, anh rất mẫn cảm đoán chắc chắn đã xảy ra việc gấp, lập tức gọi lại cho Dung Hoài Đức.
Hai người mặc dù là cha con, nhưng không thân thiết, cảm giác giống như cấp trên và cấp dưới hơn.
Lúc này rõ ràng tâm trạng của Dung Hoài Đức rất tệ, hỏi phủ đầu ngay: "Bảo anh trông chùng Hải Thành, sao giờ lại để họ tìm tới nhà họ Khương nhờ giúp đỡ? Chuyện này vốn sắp xong rồi, nay bị người ta ngáng chân, Bạch gia chắc chắn sẽ nghi ngờ".
Anh ngẩn ra, rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, nói với Dung Hoài Đức: "Con sẽ lập tức tìm hiểu".
Kết thúc cuộc nói chuyện với Dung Hoài Đức, Dung Trí Hằng vội gọi lại cho Trình Học Chính, dặn anh ta thu thập mọi thông tin có thể nghe ngóng được một cách nhanh nhất, anh sẽ quay về công