Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thời Gian Trôi Mãi

Thời Gian Trôi Mãi

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341517

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1517 lượt.

ữa. Em rất cảm kích trước tất cả những điều anh đã làm vì em, nhưng em không nên tiếp tục lợi dụng tâm lý áy náy của anh để trói buộc anh, em cũng không có cách nào để đền đáp lại anh, xin anh hãy buông em ra, để cho em đi".
"Anh đã từng nói rằng sai lầm của anh là quyết định cho em, Nhâm Nhiễm ạ". Trần Hoa nhìn cô, ánh mắt sắc lạnh, dường như muốn xuyên thẳng vào cô, nhìn thấu vào đáy lòng cô, "Vậy thì bây giờ anh nói với em rằng, em cũng không cần phải thử phân tích tình cảm của anh, quyết đinh cho anh đâu. Anh biết rõ tình cảm của anh đối với em là thế nào, người anh cần từ trước đến nay là ai".
Bàn tay Nhâm Nhiễm chống vào ngực anh đẩy mạnh, cố gắng thoát ra khỏi vòng tay anh. Nhưng anh không cho cô đẩy ra lần nữa. Cánh tay anh siết chặt, giữ nguyên cô trước ngực, cho dù đẩy mạnh đến đâu cô cũng không thể rung chuyển, chỉ thấy cô thở hổn hển, nhịp thở gấp gáp, có cảm giác gần như sắp ngạt thở.
"Anh đừng làm như vậy".
"Anh luôn cố gắng kiên nhẫn trước em, cho em thoải mái thời gian, đợi em đưa ra quyết định, Nhâm Nhiễm ạ. Nhưng em quá mâu thuẫn, quá tự trách mình, luôn tỏ ra sám hối không cần thiết. Anh không thể để em tiếp tục thế này nữa".
Không đợi cô nói gì, Trần Hoa liền đặt ngay nụ hôn xuống môi cô.
Cũng giống như mấy hôm trước, nụ hôn này đến quá bất ngờ, không để cô có phản ứng gì đã ập xuống.
Không có hơi men làm tê liệt thần kinh, mọi cảm nhận của cô trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Vòng tay của anh siết chặt cơ thể cô, nụ hôn của anh tấn công cô, hơi thở của anh hòa cùng hơi thở của cô.
Đây là ký ức vẫn tràn đầy trong các giác quan của cô sau khi tỉnh rượu ngày hôm đó. Sự chống cự của cô đã trở nên vô ích, thần trí dần dần tản mạn.
Cô hoàn toàn không biết anh đã bế cô vào phòng ngủ như thế nào.
Giữa sự tối tăm, mơ hồ, dưới cơ thể cô dường như có một vũng xoáy không nhìn thấy đáy, cô bị cuốn vào đó mà không thể kiểm soát, rơi vào trạng thái quay cuồng nhưng không thể đến được bờ. Đáng lẽ cô phải sợ hãi, nhưng mọi ý thức của cô dường như bị một bàn tay vô hình lau sạch trơn, giữa sự trống trơn đó, đôi môi anh lướt từ trên xuống dưới, thô bạo, mãnh liệt, khiến cô cảm thấy đau đớn. Cảm giác đau đớn này dần dần lan tỏa, đột nhiên nhói lên trong một khoảnh khắc và không thể chống đỡ.
Tiếng rên của cô chưa kịp cất lên thì đã bị anh nuốt chửng. Anh bịt kín miệng cô bằng hết nụ hôn này đến nụ hôn khác, dường như muốn chặn đứng mọi sự cự tuyệt của cô, đồng thời cơ thể anh bắt đầu tấn công, đòi hỏi nhiều hơn.
Có một tích tắc, cô tưởng rằng mình đang ở trên biển, lần đầu tiên phải đối mặt với những đợt sóng khổng lồ mà cô không thể tưởng tượng nổi, con thuyền chao đảo nhấp nhô trên sóng, thậm chí cô còn nghe thấy có tiếng gầm rít của gió biển bên tai, nước biển bắn lên tung tóe, không ngơi nghỉ. Ngón tay của cô giật giật, túm chặt lấy vật duy nhất có thể bám là cơ thể anh, dường như chỉ có như vậy, mới không bị sóng lớn cuốn trôi.
Trong vòng tay của anh, cơ thể cô nhỏ nhắn, mỏng manh hơn cả thời mới dậy thì mà anh còn nhớ, chân tay cô lạnh giá, trán lấm tấm mồ hôi, khuôn mặt biến dạng, cơ thể lại nóng đến khác thường, giống như nham thạch đang phun trào.
Giống như những điều bác sĩ Bạch Thụy Lễ đã nói, ký ức của con người là một hệ thống kỳ diệu, cô vẫn nhớ cảm giác anh đưa vào cơ thể cô, giây phút này đây, anh không còn là Trần Hoa, mà là Kỳ Gia Thông; Còn anh thì vẫn nhớ cảm giác ấm áp bao vây quanh anh đó, từ lần đầu tiên, đến đêm hôm từ biệt đó.
Tuy nhiên, đây không phải là ôn lại một giấc mơ cũ. Chuyện cũ và hiện thực đan xen với nhau, thời gian và không gian trở nên hỗn loạn trong ý thức. Sau một thời gian dài chia tay và chờ đợi, tất cả đều trở nên xa lạ nhưng lại quen thuộc.
Lần đầu tiên họ cảm nhận được cảm giác phức tạp này. Sự phóng thích cuối cùng giống như núi lửa phun trào, mạnh mẽ mãnh liệt, cuốn đi tất cả, khiến cảm giác đơn thuần về mặt sinh lý bị nhấn chìm triệt để, cảm giác rất nhỏ nhoi, ít ỏi.
Trần Hoa ôm chặt Nhâm Nhiễm một hồi lâu, cô nằm yên như khúc gỗ trong lòng anh, dường như đã sức cùng lực kiệt, không thể phản ứng gì thêm.
Sự im lặng này khiến anh cảm thấy bất an, "Anh đưa em đi tắm nhé".
Cô lắc đầu, mắt nhắm chặt lại, một lúc lâu sau mới bất ngờ lên tiếng: "Phiền anh sang phòng khác được không, để em được nằm một mình".
"Nhâm Nhiễm, em đừng đôi co nữa…
"Thế thì để em sang phòng khác vậy".
Cô vừa định nhúc nhích thì Trần Hoa đã ngồi dậy trước, anh ấn cô xuống, nhìn chằm chằm vào cô trong bóng tối: "Em đừng giày vò mình như vậy".
Nhờ ánh sáng từ phòng khách lọt vào, có thể nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng đó của anh, đường nét cơ bắp rõ nét trên người lấm tấm mồ hôi. Cô không còn né tránh ánh mắt anh như mọi bận, chỉ nói với vẻ mệt mỏi: "Anh hiểu rõ hơn em những biểu hiện ban nãy của em, thực ra từ trước đến giờ em buông thả chứ không phải giày vò mình. Anh hãy cho em một chút không gian được không? Ít nhất đêm nay để em được yên một mình".
Trần Hoa im lặng, bàn tay đặt trên vai cô nhẹ nhàng đưa lên, ngón tay c