Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341501
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1501 lượt.
h giấc, phát hiện thấy Nhâm Nhiễm đang nhìn anh bên gối.
Cô đã ngắm anh bao nhiêu lần trong bóng tối như vậy? Trong những giây phút anh trằn trọc băn khoăn, cô đã từng nép lại gần anh, an ủi anh như thế nào để anh chìm vào giấc ngủ một lần nữa?
Giấc ngủ của Nhâm Nhiễm không sâu, thỉnh thoảng cô lại giật mình, mái tóc xõa trên gối, mấy lọn tóc chạm vào mặt anh.
Ngón tay anh vuốt trên đám tóc đó, mềm mại, trơn bóng, mang theo một cảm giác lành lạnh và thoang thoảng hương thơm. Giữa lúc mơ màng, anh nhớ lại lần đầu tiên vuốt mái tóc cô, trong đêm 30 tết trên đảo Song Bình, anh cùng cô ra biển bắt cua, sau khi đã thấm mệt, cô ngả vào lòng anh ngủ thiếp đi, anh ôm cô, cũng ngắm nhìn cô như thế này, lúc đó mái tóc của cô vì chỉ được gội bằng xà phòng thơm nên khô vàng và xơ xác, không được trơn mượt như bây giờ.
Bàn tay anh vuốt nhẹ trên mặt cô, đột nhiên cô thở dài một tiếng, rất khẽ, anh liền dừng tay lại, đợi cô mở mắt ra, nhưng cô chỉ đổi tư thế, khuôn mặt úp sấp xuống gối chuyển sang thành ngửa lên trần nhà.
Tư thế nằm ngửa này khiến chiếc áo sơ mi của cô hở ra, dưới ánh trăng, làn da cô mịn màng, mang theo vẻ trơn láng như ngà voi, cổ họng phập phồng theo nhịp thở.
Tuy nhiên, nét mặt cô lại không hòa đồng với cảnh tượng tính lặng này, rõ ràng là cô đang chìm trong cơn ác mộng không tên, môi mím chặt, đường nét ở hàm dưới cho thấy cô đang nghiến răng rất chặt.
Anh cố gắng không làm kinh động cô, ôm cô vào lòng mình. Sau khi được anh vỗ về nhẹ nhàng, cơ thể cứng đờ của cô dần dần được thả lỏng, nép sát vào người anh, các nét giãn ra, hơi thở nhịp nhàng chậm rãi, lại một lần nữa bước vào trạng thái ngủ say.
Lúc làm những động tác này mà không kịp suy nghĩ gì, đột nhiên anh biết rằng, những đêm ngủ cùng cô đó, cô cũng đã từng an ủi anh như thế này. Đó không phải là giấc mơ thoáng qua, mà đã xảy ra một cách chân thực, là những khoảnh khắc chung của họ.
Phản ứng của cô sau khi tình giấc không nằm ngoài sự phán đoán của anh, anh biết rõ là cô chưa có sự chuẩn bị về mặt tinh thần để đối mặt với anh, anh cần phải cho cô nhiều thời gian hơn.
Anh có đủ kiên nhẫn để chờ đợi cô chấp nhận anh hoàn toàn.
Tuy nhiên Nhâm Nhiễm đã bỏ đi mà không nói lời nào. Buổi tối anh đến, phòng không nhà trống. Anh gọi điện thoại cho cô, không nằm ngoài sự dự đoán của anh, điện thoại đã tắt máy.
Nhân viên bảo vệ ở khu chung cư đã cho anh xem lại đoạn băng dưới nhà xe, sau khi Nhâm Nhiễm lái chiếc Land Rover đi vào buổi sáng không thấy cô quay về nữa.
Người giúp việc nói Nhâm Nhiễm muốn đi chơi vài ngày nên cho chị nghỉ làm.
Nhâm Nhiễm gửi email cho bác sĩ Bạch Thụy Lễ, hủy cuộc hẹn tư vấn trong tuần tới, nói sẽ rời Bắc Kinh một thời gian.
Thậm chí Nhâm Nhiễm còn gọi điện thoại cho làng trẻ SOS để xin nghỉ, nói gần đây không thể đọc sách cho đám trẻ đó.
Người duy nhất cô không để lại lời nhắn là Trần Hoa.
Trần Hoa lập tức nổi trận lôi đình, sợi gân xanh trên trán giật giật, các nhân viên của anh chưa bao giờ nhìn thấy anh như vậy, tất cả đều nín thở. Anh gọi điện thoại cho ông Nhâm Thế Yến, biết ông cũng không nhận được tin gì của con gái, cả hai người đều vô cùng sốt ruột.
Ngày hôm sau, anh Bang từ Bắc Hải về Bắc Kinh đi làm, anh Bang liền nhắc anh rằng, Nhâm Nhiễm đã lái xe đi, có thể sử dụng hệ thống định vị vệ tinh GPS lắp đặt trên xe để tìm hướng đi của cô.
Chiều hôm đó, Trần Hoa đã xác đinh được tung tích và vị trí của chiếc Land Rover, ngày đầu tiên đã dừng ở một khách sạn trong một thành phố vừa cách Bắc Kinh hơn 500 km, buổi sáng lại một lần nữa xuất hiện trên đường cao tốc.
Anh Bang rụt rè nói: "Hay là để tôi chuẩn bị xe rồi đến đó?"
Anh khua khua tay. Anh định xem rốt cục cô muốn đến nơi nào.
Nhâm Nhiễm cho xe chạy về phía Nam, rong ruổi trên đường cao tốc. Mặc dù hệ thống GPS đã báo cáo rất đầy đủ hành trình của cô, nhưng anh hoàn toàn không biết rốt cục điểm đến của cô nằm ở đâu.
Đến buổi chiều, Trần Hoa gọi điện thoại cho vị phó tỉnh trưởng của tỉnh đó, họ đã từng gặp nhau tại một cuộc hội thảo marketing cách đây một tháng, lúc đó ủy ban nhân dân tỉnh đang tổ chức hội thảo marketing ở Bắc Kinh, ra sức vận động tập đoàn Ức Hâm đến đầu tư, anh bảo cấp dưới của mình nghiên cứu các tài liệu đầu tư có liên quan, chưa đưa ra câu trả lời cuối cùng. Sau khi nhận được điện thoại của anh, phó tỉnh trưởng liền chuyển cho cơ quan công an của tỉnh, dặn dò họ phải phối hợp nhiệt tình để thu hồi chiếc xe.
Mặc dù phía cơ quan công an tỉnh nói có thể phái xe chặn trên đường cao tốc, nhưng anh không đồng ý, vụ tai nạn đã từng xảy ra với Nhâm Nhiễm trên đường cao tốc vẫn còn hằn sâu trong đầu anh, anh đợi đến khi cô chạy đến trạm thu phí ở thành phố J, tốc độ xe giảm đi rồi dừng lại, mới hạ lệnh khóa chiếc Land Rover qua hệ thống GPS.
Đầu bên kia gọi điện thoại đến, nói công an thành phố J đã đưa Nhâm Nhiễm về. Anh mua vé máy bay bay đến thành phố W, khi một nhân viên lái xe đến đưa anh về thành phố J, đã là lúc đêm khuya.
Anh nghi trong khách sạn Golden, đêm hôm đó