Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341518
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1518 lượt.
làm ảnh hưởng đến hơn một nửa đất nước Trung Quốc đã kết thúc, thời tiết đã dần dần nắng lên, nhưng nhiệt độ vẫn rất thấp.
Anh lại đến thành phố J một lần nữa, Thượng Tu Văn đã chính thức đến đây để chủ trì công việc, chỉ có điều nhìn rất lặng lẽ, lạnh lùng. Khi đến dự hội nghị marketing, Phùng Dĩ An đã hỏi anh rốt cục ngày hôm đó đã nhìn thấy những gì, anh chỉ biết cười trừ: “Anh còn biết được nhiều thông tin qua ông Ngụy hơn tôi, thực sự là tôi không được chứng kiến cảnh hot Thượng Tu Văn bị vợ bạt tai”.
Thực sự anh không có thời gian để ý đến những chuyện tầm phào, mấy ngày qua, anh đã giải quyết hàng loạt vấn đề liên quan đến việc rót nguồn vốn mới cho Húc Thăng, thay đổi chủ tịch hội đồng quản trị, đối phó với những vụ tố tụng có thể xảy ra, mỗi ngày chỉ ngủ mấy tiếng đồng hồ, mệt mỏi rã rời.
Anh đang chuẩn bị khởi hành quay về Hán Giang thì đột nhiên Ngô Úy lại gọi điện thoại cho anh, anh đành phải lái xe đến khách sạn Golden mà anh ta hẹn.
“Ba anh và Thượng Tu Văn đều đang tìm anh, nhà cao cửa rộng anh không về mà ở khách sạn làm gì?”
Ngô Úy cười gằn: “Hiện giờ tôi về nhà, bà vợ không lột da tôi mới là lạ”
Điền Quân Bồi biết, chuyện dan díu giữa Ngô Úy và một MC của đài truyền hình đã bị phanh phui, thậm chí vợ anh ta là Trần Vũ Phi còn đến cả đài truyền hình làm ầm lên một trận, cảnh quay đã bị người ta phát tán trên mạng, ầm ĩ một thời gian, trở thành chủ đề bàn luận của rất nhiều người. Trước yêu cầu của ông Ngô Xương Trí, trong thời gian nghỉ tết, anh ta buộc phải gửi thư luật sư cho mấy trang web, bảo họ xóa đi để giảm bớt tai tiếng.
“Quân Bồi, hôm nay tôi gọi cậu đến là để hỏi 10% cổ phần của Húc Thăng trong tay tôi có thể tùy ý xử lý được không”.
Điền Quân Bồi thầm cảnh giác: “Xét về lý thuyết là như vậy. Nhưng hiện tại Húc Thăng vừa mới thay chủ tịch hội đồng quản trị, không thích hợp để chuyển nhượng công khai cổ phần, khiến bên ngoài nghi ngờ. Nếu anh có ý định bán tháo cổ phần đi thì tôi có thể nói với Tu Văn, bảo anh ấy mua lại với giá hợp lý”.
“Tính sau vậy. Cậu xem giúp tôi mấy công văn trước, hiện tại tôi đang hơi bí, muốn nhanh chóng thu những khoản này về”.
Giải quyết xong việc của Ngô Úy, anh ra khỏi khách sạn thì gặp một người đàn ông cao lớn đang bước nhanh đến, giữa thời tiết lạnh, anh ta chỉ mặc một chiếc áo sơ mi mỏng, bên ngoài khoác áo com lê, khiến người ta phải chú ý. Điền Quân Bồi liền nhận ra ngay, anh ta chính là Trần Hoa - người anh đã gặp một lần vào năm ngoái. Bất giác Điền Quân Bồi liền nhìn anh ta chăm chú, đương nhiên không phải vì hiện nay tình thế nhạy cảm của Húc Thăng có liên hệ mật thiết với Trần Hoa, mà chủ yếu là vì Nhâm Nhiễm.
Trần Hoa vừa bỏ điện thoại di động xuống, ánh mắt vô tình liếc qua anh, lông mày hơi nhíu lại, rõ ràng là cũng nhận ra anh. Đúng lúc này, Hạ Tịnh Nghi vội vã từ phía sau bước tới, “Tổng giám đốc Trần, em vừa nhận được thông báo của uỷ ban nhân dân thành phố, thời gian hẹn với thị trưởng Khổng có sự thay đổi, chúng ta phải sang đó sớm hơn”.
Trần Hoa gật đầu rồi lại nhìn Quân Bồi, sau đó quay người bước về phía ô tô đang đỗ.
Mắt nhìn theo Trần Hoa lên xe, Điền Quân Bồi gọi điện thoại cho Thượtt Tu Văn, nổi với anh rằng Ngô Úy đang ở gần đây, hơn nữa dường như đang có ý định chuyển nhượng cổ phần, “Anh có thể ra giá để thu mua số cổ phần này để anh ta đỡ gây phiền hà”.
Thượng Tu Văn thở dài một tiếng: “Từ trước đến nay anh ta luôn cho rằng, sớm muộn gì vị trí chủ tịch hội đầu quản trị của Húc Thăng cũng là của anh ta, hiện giờ anh ta không thèm nghe điện thoại của ba anh ấy và của tôi Để tôi thử tìm anh ta lại một lần nữa xem sao”.
Điền Quân Bồi không thể không thán phục Ngô Úy sau khi gây ra họa lớn mà còn hùng hổ ngang nhiên như vậy, “À, tôi còn chạm mặt Hạ Tịnh Nghi ở khách sạn Golden nữa, cô ta đi với ông sếp Trần Hoa của cô ta, dường như họ chuẩn bị đi gặp thị trưởng Khổng”.
“Xem ra Ức Hâm đang đẩy nhanh tiến trình thu mua xưởng luyện kim rồi”.
Chiều hôm đó Điền Quân Bồi lái xe quay về Hán Giang, trong văn phòng còn rất nhiều việc đang chờ anh giải quyết.
Lần đầu tiên đi làm anh đã bận đến mười giờ tối, cùng với một luật sư khác chuẩn bị một vụ liên quan đến đầu tư nước ngoài mà anh vừa nhận, trợ lý Tiểu Lưu mới được tuyển dụng tốt nghiệp ngành luật, có trình độ Anh văn chuyên ngành cấp 8, nhưng khi dịch một công văn luật thì lại luống cuống đến mức phát khóc. Anh đọc một đoạn ngắn mà cô ấy đã dịch, bất giác cau mày.
Tiểu Lưu nhìn sắc mặt của anh, nói với vẻ ấm ức: “Thế mạnh của em là nghe và dịch nói, dịch tài liệu tiếng Trung sang tiếng Anh thì hơi kém một chút, hơn nữa những cụm từ tài chính này chuyên ngành quá”.
Dĩ nhiên là những lời phân bua này thật vô nghĩa với anh, anh nghĩ một lát bèn gọi điện thoại cho Nhâm Nhiễm để xin trợ giúp. May mà sau khi đi làm, thời gian mở điện thoại di động của Nhâm Nhiễm nhiều hơn những ngày trước.
“Anh xin lỗi, Tiểu Nhiễm, anh đang cần gấp công văn này, thời gian lại muộn t