XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thời Gian Trôi Mãi

Thời Gian Trôi Mãi

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341717

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1717 lượt.


“Haizz, phong tục ở phương Đông khác quá, khó hiểu quá, Lễ Valentine năm ngoái tôi ở Nhật Bản, ngay từ sáng sớm đã có mấy đồng nghiệp nữ tặng socola cho tôi, tôi mừng như vớ được vàng, tưởng rằng mình đã trở thành người tình được mọi người hết sức quý mến. Sau đó mới biết, đó chỉ là vấn đề thói quen mà thôi, ngày hôm đó tất cả đàn ông đều nhận được socola, tương đương với giải khuyến khích mà thôi”.
Những đồng nghiệp trong phòng hiểu lời Tom nói đều bật cười ha ha.
Tom ngồi đó với vẻ mặt đau khổ, Nhâm Nhiễm lại thấy thoải mái trở lại. Cô nghĩ, cô còn cả nghĩ hơn cả anh chàng Tom vừa muốn tận hưởng sự lãng mạn lại vừa không muốn bị trói buộc, tự nhiên lại thấy buồn cười. Chỉ là một cuộc hẹn mà thôi, không có gì là ghê gớm cả.
Đến ngày Valentme, sau khi hết giờ làm việc, Điền Quân Bồi đến đón Nhâm Nhiễm rồi chạy thẳng đến khách sạn Minh Châu bên bờ sông, đây là một khách sạn năm sao mới khai trương chưa lâu, tòa nhà 38 tầng đã trở thành công trình kiến trúc nổi bật bên bờ sông, nhà hàng Tây trên tầng thượng được đặt một cái tên mang đậm phong cách Italy: nhà hàng Tuscan Sun.
Nhâm Nhiễm tưởng rằng chỉ ăn một bữa cơm đơn giản, không ngờ là nhà hàng Tây trong khách sạn sang trọng, cô chỉ mặc quần áo đi làm bình thường, bên ngoài khoác chiếc áo phao, bên trong là một chiếc áo len mỏng màu ghi mặc quần bò, đi bốt, không trang điểm gì, lúc đi chỉ bôi ít son môi nhìn cũng hơi lạc lõng so với môi trường xung quanh. Sau khi vào thang máy ngắm cảnh và đi lên, cô nhân viên phục vụ mặc váy dài bước đến đón họ, đối chiếu vài vị trí đã đặt, dẫn họ vào chiếc bàn tiếp giáp cửa sổ, từ đây nhìn xuống, cảnh đẹp ở hai bên bờ sông Trường Giang thu gọn trong tầm mắt.
Nhâm Nhiễm cởi áo khoác ra, nhìn sang bốn xung quanh. Nhà hàng trước mắt được bài trí theo phong cách Địa Trung Hải, màu xanh nước biển xen với màu trắng, chiếc đèn chùm pha lê khổng lồ tỏa sáng khiến các đồ đựng bằng thủy tinh lung linh, bốn phía xung quanh đều là những vị khách ăn mặc sang trọng, lịch lãm, còn có một ban nhạc biểu diễn trong phòng.
Cô đành phải xin lỗi: “Em xin lỗi, hôm nay ăn mặc đơn giản quá”.
“Không sao. Em chịu đi ăn cùng anh, anh đã rất vui rồi”.
Sau khi họ gọi món xong, nhân viên phục vụ liền mang rượu khai vị đến kèm thêm một bông hồng đỏ thắm được gói trong giấy lụa rất xinh xắn, đây đương nhiên là để tạo bầu không khí cho ngày Valentine. Điền Quân Bồi tặng hoa cho Nhâm Nhiễm, cô liền mỉm cười cảm ơn.
“Hồi em còn học ở đây, hôm đó là Valentine, em cùng với mấy người ban chưa có người yêu đi dạo phố, em bị tụt ở đằng sau, một cô bé bán hoa bám lấy cậu bạn học đi bên cạnh em nói, anh ơi, anh mua hoa cho chị đi. Cậu bạn ấy ngại quá bèn giải thích, bọn anh là bạn bè, bọn anh là bạn bè thôi. Nhưng cô bé không thèm để ý, cứ bám nhằng lấy chân cậu ấy không chịu buông tay ra, cậu ấy không thể nào thoát ra được, lại còn khiến mọi người xung quanh phải bật cười”.
Điền Quân Bồi liền cười: “Cậu bạn này thật thà quá, mua bông hoa tặng cho em không phải là rất tuyệt sao?
“Hồi đó bọn em đang học đại học năm thứ nhất, rất coi trọng danh phận người yêu, đâu có dám nhận linh tinh. Khổ thân cậu ấy không tài nào mà dứt ra được, cuối cùng vẫn bị ép phải móc tiền ra mua một bông hồng heo héo, mặt đỏ tía tai, đưa hoa cho em rồi chạy mất. Nói như lời một người bạn của em là, em thật sự đáng thương, lần đầu tiên trong đời được nhận hoa là do có cô bé bán hoa ép mua ép bán”.
“Bạn em trêu ghê quá nhỉ”.
“Đúng vậy, anh ấy chỉ thích trêu em”.
Thực ra người bạn mà Nhâm Nhiễm nói đó chính là Kỳ Gia Tuấn, trong ngày lễ Valentine đó anh có cuộc hẹn, ngày hôm sau, sau khi nghe cô kể chuyện này, anh liền cười rũ rượi. Đợi đến khi cô chuẩn bị nổi cáu vì bị trêu quá, anh mới vuốt tóc an ủi cô: “Thôi thôi đừng giận nữa, nếu mà biết sớm vậy thì hôm qua đáng lẽ anh đã phải đặt một bó hoa để tặng em mới đúng. Thế này nhé, đợi đến Valentine sang năm anh sẽ tặng bù, đảm bảo là bó hoa to nhất mà bạn bè trong ký túc xá nữ của bọn em chưa bao giờ nhìn thấy”.
Valentine thứ hai, cô đã có mặt ở Song Bình.
Lúc này đây nhớ lại chuyện cũ, cô không còn như năm ngoái, vừa nhớ đến cái tên Kỳ Gia Tuấn liền muốn nghĩ ngay sang chuyện khác. Cô vân vê tờ giấy lụa bọc bên ngoài bông hồng đang cầm trong tay, đầu ngón tay tê tê như tâm trạng lúc này. Cô nghĩ, cuối cùng sẽ đến một ngày, hình ảnh anh trong lòng cô sẽ phai mờ ư?
Điền Quân Bồi đã phát hiện ra vẻ u ám trong đáy mắt cô, “Thế thì anh muốn khai với em một chuyện, em đừng cười anh nhé”.
“Chuyện gì vậy?”
“Thực ra anh đã đặt một bó hoa và đặt trong cốp xe, định lát nữa đưa em về nhà sẽ tặng em”.
Nhâm Nhiễm hơi sững người, hàng mi lập tức rủ xuống để giấu đi cảm giác đó: “Luật sư Điền, anh chu đáo quá”.
Lúc này đây nhân viên phục vụ bắt đầu bưng thức ăn lên, đồng thời bật ra một chai rượu vang. Đúng như lời Phùng Dĩ An giới thiệu, tất cả các món trong nhà hàng này đều rất ngon, mang đậm hương vị của Italy. Hai người vừa ăn vừa nói chuyện