Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341515
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1515 lượt.
hế này rồi, anh không còn kịp đi tìm người khác nữa”.
Nhâm Nhiễm nhận lời: “Em có thể thử xem, những cụm từ tài chính thì không có vấn đề gì, nhưng những từ chuyên ngành về luật e rằng hơi khó đối với em”.
“Từ chuyên ngành về luật anh có thể nói với em. Anh sẽ đến đón em ngay bây giờ đây”.
Sau khi đến, Nhâm Nhiễm đã xem lướt tài liệu một lần, liệt kê ra những từ chuyên ngành mà cô không hiểu lắm, Điền Quân Bồi liền dịch ngay sang tiếng Anh, cô vừa dịch vừa đánh máy, tốc độ khiến trợ lý Tiểu Lưu phải tròn mắt, không kìm được bèn hỏi cô hết câu này đến câu khác, “Chị Nhâm học ngành tiếng Anh à?”
Cô lắc đầu.
“Thật sự chị làm em nản quá, em cứ tưởng rằng trong số những người không học chuyên ngành tiếng Anh, trình độ tiếng Anh của em đã khá lắm rồi, nhưng em còn thua xa chị”.
“Cũng không hẳn là như vậy. Mình đã từng làm việc trong môi trường tiếng Anh, mấy năm nay vẫn làm công việc dịch tài liệu trong thời gian rỗi, chỉ là vấn đề thạo hay không thạo mà thôi”.
“Thế làm sao chị lại biết nhiều về những cụm từ tài chính như vậy, chẳng phải tra từ nào cả”.
“Mình học về tài chính”.
“Những cái này cũng không khó lắm. Nhưng làm thế nào mói có thể đạt được đến trình độ dịch lưu loát từ tiếng Trung sang tiếng Anh như vậy?”
Nhâm Nhiễm cũng không biết tại sao, trước sự đôn đốc của mẹ, ngay từ nhỏ cô đã có nền tảng tiếng Anh rất chắc, trong thời gian học ở Australia, giáo sư đã khen cuốn luận văn tiếng Anh của cô không hề giống với tiếng Anh kiểu Trung Quốc, nói như lời ông ấy là: “Rất nhiều người bạn của em viết đúng ngữ pháp, vốn từ vựng không ít, nhưng viết lại không được lưu loát, vốn tiếng Anh của em hoàn toàn không có vấn đề gì”. 8 tháng làm việc ở Hồng Kông, giao tiếp với đồng nghiệp hoàn toàn sử dụng tiếng Anh, hàng ngày phải làm rất nhiều báo cáo bằng tiếng Anh, chuyển đổi một số công cụ tài chính thành những hạng mục đầu tư mới cần thiết, phù hợp với nhu cầu trong nước, tất cả những công việc này đã khiến cho khả năng viết bằng tiếng Anh của cô tiến bộ rõ rệt.
Cô chỉ có thể vừa gõ bàn phím vừa nói: “Chắc là vẫn phải tăng lượng đọc, tìm được ngữ cảnh phù hợp”.
Điền Quân Bồi vừa tức vừa buồn cười: “Tiểu Lưu, bây giờ không phải là thời gian dạy học, em sang giúp luật sư Vương chuẩn bị một tài liệu khác đi”.
Tiểu Lưu sang phòng làm việc khác, trong phòng yên tĩnh trở lại, Nhâm Nhiễm dịch rất chăm chú, đột nhiên vấp phải một chỗ không dám chắc lắm, “Quân Bồi, hình như cách biểu đạt kỳ hạn góp vốn này có thể hiểu theo nhiều nghĩa”.
Điền Quân Bồi không trả lời ngay như lúc nãy, cô ngoảnh đầu lại, mới phát hiện ra rằng anh đã nghiêng đầu ngủ thiếp đi, có thể nhận thấy anh đã mệt mỏi rã rời. Không kìm được cô liền bật cười không thành tiếng, đánh dấu chỗ này lại và dịch tiếp phần sau. Đến khi đã dịch xong toàn bộ, cô bước đến đang định gọi anh dậy thì ánh mắt lại chạm vào tập giấy tờ mà anh đang cầm trong tay, tay anh cầm hở, để lộ ra một bản báo cáo, bên trên ghi là phân tích kế hoạch thu mua mà tập đoàn Ức Hâm có thể tiến hành và phương án đối phó.
Cô không thể ngờ rằng ở đây cũng nhìn thấy tung tích của Ức Hâm, bất giác cô hơi sững người. Lúc này đây Điền Quân Bồi đã mở mắt ra: “Anh xin lỗi, mấy ngày qua thực sự là anh ngủ ít quá”. Theo điểm nhìn của cô, anh ngó xuống tập tài liệu trong tay mình, “Cô Hạ Tịnh Nghi mà em gặp lần trước chính là người đại diện cho tập đoàn Ức Hâm, chuẩn bị thu mua cổ phần công ty của một khách hàng của anh, họ đã đưa ra phương án đối phó, anh phải đưa ra những đánh giá về mặt pháp luật”.
Cô không hỏi thêm gì nữa, chỉ bảo anh xem bản dịch đã dịch xong: “Có mấy chỗ anh đối chiếu lại một chút là được”.
Điền Quân Bồi thảo luận với cô mấy chỗ còn nghi ngờ, sau khi xác nhận liền in ra. Đợi đến khi mọi việc xong xuôi, đã là hai giờ sáng, luật sư Vương đưa trợ lý Tiểu Lưu về, còn anh thì đưa Nhâm Nhiễm về.
Đúng vào thời điểm yên tĩnh nhất trong ngày của thành phố, dưới ánh đèn đường, mặt đường vô cùng trống trải, xe lao như bay, cảm thấy vô cùng nhẹ nhàng, thoải mái, cộng với việc có Nhâm Nhiễm lặng lẽ ngồi bên cạnh, Điền Quân Bồi cảm thấy rất vui vẻ.
“Anh rất xin lỗi, ngày mai em phải đi làm mà hôm nay còn bắt em bận lộn đến giờ này”.
“Không sao, 1 giờ chiều em mới đi làm, buổi sáng có thể ngủ bù, anh và bạn anh vất vả quá”.
“Dạo này anh nhiều việc quá, văn phòng lại đang đối mặt với quá trình chuyển đổi nghiệp vụ, không còn cách nào khác cả”.
“Mặc dù ba em là giáo sư luật học, nhưng em vẫn không biết gì về công việc của luật sư, trước đây luôn tưởng rằng nếu các anh không ra tòa thì sẻ bỏ thời gian ra để học tranh luận gì đó, không ngờ hôm nay nhìn thấy có rất nhiều công việc liên quan đến chuyện viết lách”.
Nhâm Nhiễm không chịu nhận tiền thù lao của Phổ Hàn, lý do là cô không coi việc giúp đỡ bạn bè là những việc kiếm tiền.
“Chỉ mất một chút thời gian mà thôi, hơn nữa anh cũng đã giúp em rất nhiều lần, trả tiền sẽ mất hay anh ạ”.