Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thời Gian Trôi Mãi

Thời Gian Trôi Mãi

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341516

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1516 lượt.

rất thoải mái.
Ăn xong đồ ngọt, đã là 10 giờ, Điền Quân Bồi thanh toán, hai người vào thang máy. Sau khi uống một chút rượu, đứng trong thang máy ngắm cảnh này, từ tầng 38 nhìn xuống dưới, Nhâm Nhiễm cảm thấy đầu óc hơi quay cuồng, cô vội vàng xoay người nhìn ra cửa thang máy.
“Em sống ở tầng 28 cũng cao đó nhỉ, em vẫn chưa quen à?”
“Em thích ở trên tầng cao một chút vì khá yên tĩnh. Nhưng lại không chịu được cảm giác từ trên xuống dưới đều hiện rõ trước mắt như thế này, nghe nói hồi tháng 5 năm ngoái, thành phố Melbourne - nơi em đã từng du học đã khánh thành tòa nhà Eureka skydeck, ở tầng 88 có một ban công bằng kính trong suốt có thể nhìn thấy toàn bộ thành phố dưới chân, em đoán chắc sẽ không bao giờ dám lên để thử”.
Điền Quân Bồi nhìn cô cười cười, bất ngờ nói: “Anh rất thích em Tiểu Nhiễm, hãy làm bạn gái của anh nhé”.
Nhâm Nhiễm không ngờ lời tỏ tình của anh lại thẳng thắn như vậy, nghe xong, cô không biết phải trả lời như thế nào.
Thang máy từ từ hạ xuống, xuống đến khoảng tầng thứ 15, qua bờ vai Điền Quân Bồi đang đứng bên cạnh, đột nhiên Nhâm Nhiễm nhìn thấy thang máy song song khác đang đi lên, ánh đèn sáng rực, cô có thể nhìn thấy rõ người đàn ông cao lớn đứng trong thang máy nằm cách chưa đầy ba mét đó chính là Trần Hoa.
Anh vịn tay vào thang máy, mắt nhìn xuống sông Trường Giang phía xa, khuôn mặt gầy guộc, lạnh lùng đó vẫn vô cảm như lúc bình thường, dường như đang tập trung suy nghĩ điều gì. Thang máy đó đang đi lên, thang máy của họ đang đi xuống, đi lướt qua nhau, chỉ trong tích tắc, trong mắt cô lại xuất hiện màn đêm mênh mông.
Có lời thông báo của Hạ Tịnh Nghi từ trước, đáng lẽ cô không cảm thấy bất ngờ, nhưng nhìn thấy anh ở cự ly gần như vậy, cô vẫn cảm thấy hơi kinh ngạc, cô vội nhìn sang góc kia của thang máy theo bản năng, dường như họ vừa mới xa rời thế giới không chân thực nằm trên tầng thứ 38 vừa nãy, đứng nhìn ở góc độ này, đột nhiên thành phố này lại trở nên xa lạ.
“Anh xin lỗi, có phải lời đề nghị của anh quá đường đột khiến em khó xử hay không?”
Cô trở về với thực tại, vội vàng lắc đầu, “Không, Quân Bồi, em cảm thấy rất vinh hạnh, anh rất kiên trì với em. Chỉ có điều em cảm thấy hơi... bất ngờ”.
Thang máy đi xuống bãi đỗ xe ngầm, Điền Quân Bồi đón lấy chiếc áo khoác trong tay cô, mặc lên cho cô. “Anh tưởng rằng lòng chân thành của anh đã thể hiện từ lâu, nghĩ đi nghĩ lại, cũng không tạo ra được niềm vui bất ngờ gì cho để em có thể nhận lời anh ngay”.
Nhâm Nhiễm không kìm được bèn cười buồn: “Chắc là em là một cô gái chỉ biết làm người khác cụt hứng và rất thực dụng trong suy nghĩ. Trong chuyện tình yêu, cần phải có một chút ngây thơ, một chút nhiệt tình. Em... đã trải qua một số chuyện, hai yếu tố đó, không biết em có còn có hay không”.
“Người nào cùng có quá khứ, nếu em không muốn nói em đi trải qua những gì thì anh cùng sẽ không hỏi. Anh chỉ biết rằng, chính những quá khứ mà em đã trải qua đã quyết định cho diện mạo ngày hôm nay của em, cái mà anh thích là con người em hiện nay”.
Nhâm Nhiễm không thể không thừa nhận, không hổ danh là luật sư Điền Quân Bồi rất có tài nói năng, cô không thể nói là mình đã bị anh thuyết phục, nhưng cô biết cô không thể thuyết phục được anh.
Sau khi họ lên xe, Điền Quân Bồi cho xe nổ máy và chạy trên đường. Những ngày lạnh giá vừa trôi qua, trên đường có rất nhiều đôi trai gái sánh vai bên nhau, không ít người còn cầm hoa hồng, vẻ lãng mạn mà họ cố tình thể hiện ra này đã khiến cho thành phố vốn rất thế tục này có thêm một cảm giác vui vẻ phù hoa và náo nhiệt.
Nhìn cảnh vật lướt qua ngoài cửa sổ, Nhâm Nhiễm thở dài: “Em xin lỗi Quân Bồi, em thực sự không biết phải trả lời anh thế nào. Một mặt, em không muốn nói không với anh, em sợ mất một người bạn như anh; Mặt khác, em sợ em nhận lời anh, cuối cùng vẫn sẽ để anh phải thất vọng”.
“Nếu như anh nói, anh sẵn sàng đón nhận mọi sự thất vọng có thể xảy ra thì sao?”
Một lần nữa Nhâm Nhiễm không biết phải đáp lại thế nào.
“Dường như em cho rằng, sau khi hiểu em hoàn toàn chắc chắn anh sẻ thất vọng. Anh không biết tại sao em lại có suy nghĩ như vậy, với độ tuổi và tính cách của anh, sẽ không dễ có những ảo tưởng và sau đó lại dễ dàng dập tắt đâu”.
“Nhưng...” cô nói một cách mâu thuẫn, “chắc là anh vẫn nghĩ em rất đẹp, rất tuyệt vời”.
“Thế em thử nói ra mặt xấu xa của em, thử xem có thể khiến anh phải sợ và rút lui hay không”.
“Có cần em phải nói không? Mình gặp nhau trong hoàn cảnh đó, em còn phải nói thêm gì nữa? Người bình thường nghĩ em như thế nào cũng không có gì là quá đáng”.
“Nói đi nói lại vẫn là do cuộc gặp gỡ đó ám ảnh em. Anh là luật sư, anh phản đối mọi sự phán xét dựa vào những kết luận chủ quan, chính vì thế trong tình huống bình thường, anh đều yêu cầu có một lời giải thích hợp lý. Nhưng không hiểu tại sao, em lại khiến anh tin rằng, sự trong sạch của một người không được thể hiện bằng việc phải giải thích tất cả mọi chuyện”.
“Quân Bồi, cách nói này đú