Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341496
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1496 lượt.
cả hai đều nghĩ chắc người đàn ông đó là một kẻ không may mắn say mê bà chủ xinh đẹp.
Họ lại tiếp tục chăm chú với công việc của mình.
Mối quan hệ này không gây áp lực gì nhiều cho cô, nhưng rõ ràng là hai người đã thân mật hơn so với ngày trước.
Trong lòng Nhâm Nhiễm vẫn còn một chút mâu thuẫn. Cô không biết mối quan hệ hòa bình như thế này có được coi là tình yêu hay không, có đáp ứng được sự mong mỏi về tâm lý của một người đàn ông hay không. Nhưng thỉnh thoảng ngẩng đầu lên, cũng đúng lúc anh nhìn cô, nụ cười trong đôi mắt ẩn sau cặp kính đó khiến cô yên lòng trở lại.
Sau mấy ngày trời âm u, nhiệt độ đã dần dần tăng lên. Sunny - cô bạn đồng nghiệp của Nhâm Nhiễm đứng trước cửa sổ nhìn ra xa, cô là người tỉnh khác, đến đây học đại học, sau đó ở lại làm việc, từ trước đến nay cô luôn phàn nàn về khí hậu của vùng này, nói một cách quả quyết: “Lá cây đã nảy lộc rồi, rồi mà xem, chỉ cần nắng vài ngày là chị sẽ cảm nhận được Hán Giang sẽ vào hạ thôi. Ở đây mùa xuân chỉ là truyền thuyết, người nào cũng được nghe nói, nhưng chưa ai được gặp cả”.
Cách nói khoa trương này đã được mọi người ùa vào ủng hộ, các đồng nghiệp là người vùng này cũng chỉ cười lắc đầu mà không phản bác lại. Đột nhiên Sunny nói: “Ê, các cậu lại đây mà xem này, hôm nay những người đợi ở dưới có vẻ lạ lạ, khá đông người cầm máy ảnh, nhìn mặt trông lạ lắm”.
Mấy vị đồng nghiệp liền bước đến ngó, “Đúng vậy, nhìn rất giống phóng viên. Lại còn chụp ảnh trường, tòa nhà cũ này của bọn mình có gì đáng để chụp nhỉ”.
Phó hiệu trưởng nghe thấy thế liền chạy đến xem, thấy vậy liền lộ rõ vẻ lo lắng, trung tâm đào tạo tư thục sợ nhất là có những bài viết đưa những tin xấu, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến việc tuyển sinh, hơn nữa sau đó sẽ vấp phải đợt kiểm tra gắt gao và chỉnh đốn của cấp trên. Ông gọi điện thoại cho bảo vệ, dặn họ xuống hỏi xem tình hình. Tuy nhiên, bảo vệ cũng không hỏi ra được chuyện gì. Ông đành phải dặn họ theo dõi mật thiết, có tình hình gì thì báo cáo ngay.
Khi Nhâm Nhiễm và mấy đồng nghiệp hết giờ làm việc đi ra thì quả nhiên đã có chuyện xảy ra.
Cô rút tay mình ra, đóng cửa lại, ngồi trên ghế phụ, lúc này đây mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhà ông Ôn nằm trong một khu chung cư cao cấp không xa lắm. Điền Quân Bồi cho xe đỗ ở cổng khu chung cư, ông luôn miệng cảm ơn, dắt Nam Nam đi xuống.
“Ôn Lệnh Khải, cái tên này nghe rất quen”. Điền Quân Bồi vừa đánh vô lăng quay xe vừa nghĩ.
Nhâm Nhiễm thấy buồn cười quá, bình thường cô chẳng mấy khi xem ti vi, nhưng cô lại không sống cuộc sống cách xa trần thế, thỉnh thoảng cô vẫn nhìn thấy cái tên Ôn Lệnh Khải trên những trang báo giải trí, “Chắc là anh chỉ đọc những thông tin liên quan đến kinh tế, ngay cả trang giải trí cũng chẳng xem. Anh ấy là nam diễn viên mới nổi trong hai năm gần đây, đã từng đóng trong mấy bộ phim truyền hình khá hot, còn hát cả ca khúc trong các bộ phim đó”.
“Nhìn sự phản ứng ngông cuồng của cô bạn đồng nghiệp của em, anh cũng đã đoán ra được anh ta hot đến mức độ nào”.
“Quân Bồi, đưa em đến Lục Môn nhé, em phải nói cho Tô San biết chuyện này”.
“Được”. Quân Bồi đồng ý, “Đúng là bà chủ xinh đẹp này không tầm thường, lại là người tình của ngôi sao điện ảnh đang nổi”.
Đến quán cà phê Lục Môn, Nhâm Nhiễm bảo Điền Quân Bồi tìm một chỗ vào ngồi, còn mình thì đi thẳng vào quầy.
Như mọi khi, Tô San vẫn ngồi bên trong mở tạp chí ra xem một cách thờ ơ. Cô bước đến nói nhỏ: “Tô San, vừa nãy có phóng viên đến trường chụp ảnh Nam Nam”.
Tô San giật mình, nắm chặt cuốn tạp chí đứng ngay dậy, đang định nói gì lại dừng lại, “Nhâm Nhiễm, em vào đi”.
Nhâm Nhiễm vòng qua quầy, cùng cô đi vào gian phòng làm việc nhỏ kiêm làm kho chứa hạt cà phê đằng sau, bên trong mùi cà phê thơm phức Tô San đóng cửa lại, nóng lòng hỏi: “Các phóng viên đã nói những gì hả em? Họ có chụp được ảnh của Nam Nam không?”
“Họ hỏi có phải Nam Nam là con gái của Ôn Lệnh Khải hay không?”
Tô San sững người, một hồi lâu mới lẩm bẩm: “Lạ thật, sao họ lại biết Nam Nam học thêm tiếng Anh ở đó nhỉ?”
Nhâm Nhiễm không thể nào trả lời được câu hỏi của Tô San: “Họ đã chụp khá nhiều ảnh. Vừa nãy em và Quân Bồi đã đưa Nam Nam và ông nội cô bé về nhà rồi, chị gọi điện thoại hỏi xem, tốt nhất ngày mai đừng đưa Nam Nam đi học nữa”.
Tô San vội vàng gật đầu, lấy điện thoại di động ra bấm số. Không biết đầu bên kia đã nói những gì, giọng cô liền nói to hơn: “Ông nói thế có nghĩa là gì ạ?”
Một lát sau, cô lạnh lùng nói: “Thôi, mấy ngày nay tạm thời xin nghỉ cho Nam Nam, không đi học ở trường mầm non, không đi học thêm tiếng Anh nữa, ông bà cũng cố gắng ra ngoài ít thôi, những chuyện khác con đều không biết, ông bà cứ đi hỏi con trai của ông bà ấy”.
Cô vứt điện thoại di động lên bàn làm việc rồi nhìn Nhâm Nhiễm: “Họ nghĩ là mình báo cho đám phóng viên”.
Logic này khiến Nhâm Nhiễm cảm thấy ngạc nhiên: “Tại sao?”
“Họ bảo mình muốn dựa vào chuyện phanh phui cô con gái để ép Ôn Lệnh Khải k