Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341500
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1500 lượt.
ết hôn với mình”.
Nét mặt Tô San lộ rỗ vẻ giễu cợt, Nhâm Nhiễm không biết phải nói gì. “Suy nghĩ của cụ e rằng hơi cực đoan, chị nên giải thích cho họ thấy”.
“Từ trước đến nay họ vẫn ghét mình, không thể giảng giải được gì. Mình càng giải thích, họ lại càng tưởng rằng hạ thấp mình để van nài, mặc họ thích nghĩ thế nào thì nghĩ”.
“Ôn Lệnh Khải chính là... anh chơi bass đó ư?”
Tô San nhướn mày lên nhìn cô, nét mặt tỏ ra muốn bật cười. Cô vội nói: “Không phải em muốn tìm hiểu gì cả”.
“Mình tưởng rằng lần trước cho bạn đĩa CD đó, bạn đã nhận ra từ lâu rồi”.
Nhâm Nhiễm hơi ngại ngùng, ảnh ngoài album của bốn người trên đĩa CD là ảnh đen trắng, họ không ăn mặc theo phong cách Punk như khi biểu diễn mà tất cả đều mặc quần bò áo phông, người đứng người ngồi, nét mặt đều tỏ ra lạnh lùng. Nhưng cô chỉ nhìn lướt qua khuôn mặt của họ, cô có ấn tượng sâu hơn với dòng chữ màu đen in rất đậm ở dưới: khinh miệt thế giới này là sự ngụy trang tuyệt vời nhất của chúng tôi.
“Tấm ảnh đó không rõ lắm, mấy năm nay em cũng chẳng xem ti vi gì, thật sự không liên tưởng được với người nào. Hơn nữa, dường như em không nhớ bên trong có in cái tên Ôn Lệnh Khải này”.
“Ông bầu của anh ấy chê cái tên cũ Ôn Khải bình thường quá nên đã đổi thành cái tên đó cho nghệ sĩ”. Tô San cười, “haizz, mình luôn nghĩ người khác cũng như mình, có thể nhận ngay ra anh ấy giữa đám đông”.
Tô San đưa cuốn tạp chí trong tay ra cho Nhâm Nhiễm, đây là tờ tạp chí giải trí, giở ngay sang trang đầu tiên đã có một tựa đề rất khoa trương: Lại một vụ scandal - ngôi sao Ôn Lệnh Khải xuất hiện ở Hán Giang, dắt tay một cô gái bí ẩn quay về khách sạn. Tấm ảnh đi kèm chụp ảnh một đôi trai gái mặc áo phao đang từ trên xe bước xuống, đều đội mũ, nhìn khá mờ, dường như chụp trong một bãi đỗ xe ngầm. Bài viết đại ý nói rằng, trong dịp tết, phóng viên đã chụp được cảnh nửa đêm Ôn Lệnh Khải đưa một cô gái quay về một khách sạn năm sao nọ nằm ở trung tâm thành phố Hán Giang, hai người hôn nhau rất lâu trên xe, cử chi thân mật, sau đó cả hai lên tầng, sáng hôm sau mới thấy cô gái đó rời khách sạn.
Nhâm Nhiễn nhìn bức ảnh đó bằng ánh mắt nghi ngờ, sau đó lại nhìn Tô San, Tô San cười đau khổ: “Không phải so sánh nữa, là mình. Mùng một tết anh ấy quay về thăm ba mẹ anh ấy và con gái, tối đến gọi điện thoại cho mình, nói là rất nhớ mình. Đã hơn một năm mình chưa gặp anh ấy, chắc là hôm đó ngồi một mình cô đơn quá, và thế là mình đã đi gặp anh ấy, không ngờ lại bị đám phóng viên chụp ảnh”.
“Tấm ảnh này không rõ lắm, không nhận ra được là chị đâu”.
“Ba năm trước, anh ấy dã chụp một bức ảnh với mình và Nam Nam. Lúc đó có phóng viên hỏi về mối quan hệ giữa ba người, anh ấy chỉ nói là một người bạn bình thường và con gái của cô ấy, hồi đó anh ấy cũng chưa nổi tiếng lắm, một thời gian sau không có ai nhắc đến nữa. Bây giờ không giống trước đây, các phóng viên bám anh ấy rất sát, sau khi chụp được bức ảnh dưới bãi đỗ xe ngầm, họ còn phỏng vấn một số bạn bè, người quen cũ của anh ấy, không biết ai đã nói ra mình. Chủ nhật tuần trước bạn cũng đã nhìn thấy rồi đấy, một phóng viên bám riết lấy mình, hỏi có phải mình là cô gái trong ảnh hay không, anh ta theo đến tận quán cà phê. Mình đoán chắc chắn anh ta cũng đã ngắm vào nhà anh ấy, biết ba mẹ anh ấy sống với một cô bé, mới đi theo đến trung tâm đào tạo”.
“Chuyện này sớm muộn gì cũng bị lộ thôi”.
Tô San cười gằn một tiếng: “Anh ấy làm người tình của bao người, là thần tượng của bao nhiêu cô gái, tiền đồ sáng ngời, làm sao dám để mọi người biết đã là cha của một đứa trẻ sắp vào lớp 1. Còn về chuyện sẽ phải giấu thế nào thì chắc chắn anh ấy sẽ nghĩ ra cách. Nói chung chỉ cần mình không tung hê mọi chuyện thì cũng đã được coi là tốt cho anh ấy rồi”.
“Chị không nghĩ rằng làm như thế này sẽ khiến... Nam Nam bị tổn thương à?” Sau khi nói ra khỏi miệng, Nhâm Nhiễm lại cảm thấy đưa ra nhân xét như thế này về cuộc sống của người khác e rằng không ổn, “Ý em muốn nói là, dần dần lớn lên, cô bé sẽ trở nên nhạy cảm. Nếu cô bé nghi ngờ gì về thân thế của mình thì chắc chắn sẽ rất thắc mắc”.
“Mình hiểu ý của bạn, năm xưa suy nghĩ của mình quá đơn giản”, Tô San im lặng một lát: “Trong lòng mình chỉ muốn giữ lại một cái gì đó mãi mãi thuộc về anh ấy, thế nên mới bất chấp mọi dư luận và giữ Nam Nam lại, mình không nghĩ gì đến những điều này. Sau đó một mình vừa nuôi con gái, vừa kinh doanh quán cà phê, sống rất vất vả, nhiều lúc chỉ muốn phát điên”.
“Có thể chị mắc chứng trầm cảm sau sinh”. Nhâm Nhiễm đứng trên góc độ tâm lý học và đưa ra lời phán đoán theo bản năng nhu vậy.
“Trầm cảm? Mình không biết. Mình chỉ biết một điều rằng, một người phụ nữ nào khi sinh con cũng có thể trở thành một người mẹ đạt yêu cầu, Nam Nam sống với mình, mình không thể chăm sóc con bé một cách tốt nhất. Lúc này đây, cha mẹ Ôn Lệnh Khải đã tìm đến mình, bảo muốn đưa Nam Nam về nuôi, m