Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341492
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1492 lượt.
ình có thể đến thăm con bé định kỳ. Mình nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng vẫn đồng ý. Bạn xem mình kém cỏi biết bao”.
“Không ai có quyền chỉ trích chị cả, hồi đó dù sao chị vẫn còn trẻ, một mình nuôi con dĩ nhiên là rất vất vả. Em chỉ nghĩ rằng, nếu anh chị cố đủ điều kiện thì nên xem xét tạo cho con gái một môi trường bình thường, ít nhất sau này cô bé không phải thông qua báo chí mới biết ai là cha mình”.
“Sau đó đường Hoa Thanh được nâng cấp, mình đã vay tiền để sửa quán cà phê, hoạt động kinh doanh cũng đi vào quỹ đạo bình thường, cuộc sống ổn định hơn được một chút. Mình muốn đón Nam Nam về, nhưng ông bà nội con bé rất thương nó, không chịu trả cho mình, và con bé cũng không thể thân mật được với mình. Họ nói với Nam Nam rằng: mẹ cháu rất bận, ba cháu đi làm xa, có thời gian sẽ về thăm sau. Nam Nam rất gần gũi với họ, nếu họ đã không muốn giải thích quan hệ giữa mình và ba nó thì mình càng không thể đảo lộn cuộc sống của nó”.
Lúc này đây có tiếng gõ cửa vang lên, một nhân viên phục vụ thò đầu vào: “Chị ơi, bên ngoài có một người nói là phóng viên muốn gặp chị”.
Tô San bực bội nói: “Nói chị không có ở đây, bảo anh ta đi đi”.
Từ trước đến nay cô không bao giờ lên mặt với ai nên nhân viên phục vụ cũng không sợ mà thè lưỡi ra rồi đóng cửa lại. Nhâm Nhiễm nghĩ, là người ngoài cuộc, thực sự cô không có quyền gì để bình luận, càng không nên nhúng tay vào. Nhưng cô vẫn không kìm được bèn nói: “Chị không thể trốn mải ở trong được, chị có thể tranh thủ cơ hội này để công khai mối quan hệ của hai người”.
Tô San cười chế giễu: “Bạn nghĩ mối quan hệ giữa bọn mình là quan hệ gì? Bọn mình thôi yêu nhau từ lâu rồi, tối hôm trong tết đó, chẳng qua là do cô đơn quá nên mới đến với nhau và ôn lại chuyện cũ mà thôi. Mình thừa nhận rằng, ít nhất là cảm giác của mình không có gì cả. Nếu biết từ trước có phóng viên trực sẵn ở dưới thì chắc chắn anh ấy và mình đều không để xảy ra chuyện đó”.
Sau khi được tận mắt chứng kiến cô ngồi nghe đĩa CD cũ một mình, Nhâm Nhiễm khổng ngờ cô lại trả lời như vậy, “Chị không còn yêu anh ấy nữa à?”
“Mình đã từng yêu một người chơi bass không thành đạt tên là Ôn Khải, chưa bao giờ mình quen vớí việc anh ấy biến thành ngôi sao điện ảnh tên là Ôn Lệnh Khải cả. Một điều buồn cười là, thực ra mình đã được chứng kiến quá trình thay đổi của anh ấy, mắt trân trân nhìn anh ấy từ bỏ ban nhạc không có tương lai và bắt đầu nhận các vai diễn, từ vai diễn phụ đến vai diễn chính. Anh ấy rất có năng khiếu đóng phim, chỉ sau vài bộ phim đã nổi hơn cả các nhân vật chính”.
“Điều này cũng không dễ dàng gì, có phải người nào cũng tìm được vị trí cho mình đâu”.
“Đúng vậy, mình nghĩ mình không được quá ích kỷ, hơn nữa kể cả mình muốn ích kỷ cũng không được, anh ấy sẽ không cho phép mình làm rào cản trên con đường thành công của anh ấy. Lần đầu tiên đọc được bài viết của anh ấy trên báo, mình rất mừng. Sau đó, ngoài những tin anh ấy đóng phim, đóng quảng cáo, tham gia các hoạt động, mình còn đọc được những vụ scandal thực hư lẫn lộn của anh ấy. Anh ấy mỗi ngày một nổi tiếng hơn, mỗi ngày một xa lạ hơn. Mỗi lần về nhà anh ấy đều gặp mình và nói với mình rằng, người mà anh ấy yêu nhất là mình. Được nghe một người vốn là thần tượng của bao người nói như vậy, mình thừa nhận rằng mình rất ngây ngất. Nhưng người này cách cuộc sống của mình quá xa, và hơn nữa sẽ càng ngày càng xa. Dần dần, mình đành phải nguôi ngoai hy vọng”.
Nhâm Nhiễm hoàn toàn có thể hiểu được những cảm nhận của Tô San.
Lúc mãnh liệt, tình yêu có thể vượt qua mọi sự phản đối, nghi ngờ, có thể chống lại cả thế giới; Nhưng giống như kim loại sẽ trở nên mỏng yếu, dễ gãy khi điểm tới hạn mệt mỏi đến gần, tình yêu cũng sẽ biến mất trong một giây phút nào đó. Khi một người đã từng quen thuộc với bạn đột nhiên mang một cái tên khác, sống một cuộc sống hoàn toàn không có gì liên quan với bạn trước mắt bạn, dường như sống trong một không gian nằm song song với bạn, những ký ức mà hai người đã từng trải qua sẽ trở nên không thể xác định, ai còn có thể tưởng rằng mình có được tình yêu. Cô thấy chán nản khi một lần nữa phát hiện ra rằng, cuộc sống của Tô San và cô thực sự có quá nhiều điểm tương đồng kỳ lạ.
“Bỏ ra bao nhiêu năm để yêu anh ấy như vậy, còn sinh cho anh ấy một đứa con gái. Mình không thể nói là không còn cảm giác gì trước anh ấy. Trong cuộc sống của mình chưa bao giờ thiếu đàn ông theo đuổi, chỉ có điều mình buộc phải chấp nhận rằng, những gã đàn ông đó đều không thể là anh ấy”.
Nhâm Nhiễm thở dài một tiếng, đây đâu có phải là không yêu Ôn Lệnh Khải nữa. Nhìn Tô San bình thản như vậy nhưng cô vẫn chưa thể quên được anh ta.
Dường như Tô San biết Nhâm Nhiễm đang nghĩ gì, cô nhún vai, cười, “Yên tâm đi. Ông bầu của anh ấy đã đến cảnh cáo mình rồi, nói chắc chắn anh