Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thời Gian Tươi Đẹp

Thời Gian Tươi Đẹp

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 134705

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/705 lượt.

công ty.”
Cũng đúng… Lâm Thiển vắt óc nghĩ tiếp. Đột nhiên mắt cô lóe sáng, nhưng sắc mặt hơi xấu hổ: “… Còn bao cao su nữa.”
Đại khái Lệ Trí Thành không ngờ cô tính cả thứ này. Khóe mắt anh vụt qua ý cười: “Được, cái này anh thừa nhận.”
Lâm Thiển ngượng ngùng quay đi chỗ khác. Anh đúng là đáng ghét thật.
“Sự uy hiếp thứ tư là gì?” Cô hỏi.
Lệ Trí Thành giơ tay véo má cô: “Lòng người.”
Lâm Thiển ngây ra, nghe anh nói tiếp: “DG muốn thu mua chúng ta, đương nhiên sẽ đưa ra các điều kiện hấp dẫn, khiến nhiều người động lòng. Thiên hạ đua chen và tranh giành cũng chỉ vì chữ lợi. Việc người của Ái Đạt bị dao động trước cám dỗ là thực tế chúng ta không thể ngăn chặn.
Lâm Thiển im lặng. Lệ Trí Thành cầm một quân cờ màu trắng đặt xuống phía đối diện quân cờ đen.
“Đây là gì vậy?” Lâm Thiển hỏi.
“Ích lợi đạt được khi đồng ý bán cổ phần.”
Lâm Thiển tròn mắt nhìn Lệ Trí Thành. Anh cũng suy tính đến khả năng bán cổ phần ư?
“Bất kể sự uy hiếp nào trong bốn cái trên cũng có khả năng đẩy Ái Đạt vào đường cùng.” Anh nói từ tốn: “Nếu chúng ta đồng ý bán cổ phần, kết quả sẽ rất đơn giản. Chúng ta sẽ nhận được khoản tiền vô cùng lớn. Ngành sản xuất túi xách là ngành nghề truyền thống, lợi nhuận mỏng. Nếu chúng ta dùng số tiền này đầu tư vào lĩnh vực bất động sản hay tài chính tiền tệ… Anh nghĩ sẽ đạt được lợi nhuận cao hơn sản xuất túi xách gấp nhiều lần.”
Lâm Thiển hoàn toàn á khẩu.
Cô tin vào lời nói của Lệ Trí Thành. Với con mắt và năng lực của anh, làm nghề gì mà chẳng kiếm được tiền. Nhưng nghĩ tới việc bán Ái Đạt, tâm trạng của cô vô cùng nặng nề.
Lâm Thiển lại cúi đầu quan sát năm quân cờ trên bàn cờ rồi ngẩng lên nhìn Lệ Trí Thành.
Vì vậy, quyết định của anh là?
“Anh từng nghĩ đến chuyện bán Ái Đạt.” Lệ Trí Thành nhìn vào mắt Lâm Thiển, đồng thời khẳng định suy đoán của cô.
Lâm Thiển giật mình, anh từng nghĩ đến chuyện bán Ái Đạt? Câu này có nghĩa là…
Lệ Trí Thành tựa vào thành ghế, xoay người cô đối diện anh. Sau đó, anh ôm eo cô, ánh mắt thâm trầm.
“Sáng nay anh đã thu thập trên internet tư liệu về công ty nước ngoài thu mua và sáp nhập các doanh nghiệp trong nước.” Anh nói.
Lâm Thiển có dự cảm, lời anh sắp thổ lộ rất quan trọng. Cô bất giác gật đầu: “Vâng, sau đó thì sao?”
“Thì ra rất nhiều nhãn hiệu nổi tiếng thuộc mọi ngành nghề đã bị nước ngoài thu mua. Đối diện với cuộc tấn công của doanh nghiệp đa quốc gia, sự lựa chọn và kết cục của bọn họ chỉ có một.”
“Vâng.” Lâm Thiển không phải là thành phần đặc biệt yêu nước, nhưng mỗi lần thấy tin tức kiểu này, trong lòng cô vẫn khó chịu. Cho dù nước ngoài mang tới nhân tài và kỹ thuật tiên tiến nhưng nhãn hiệu đó suy cho cùng cũng không còn là nhãn hiệu Trung Quốc. Hơn nữa, đúng là có rất nhiều nhãn hiệu nổi tiếng trong nước đã biến mất trên thị trường.
Lệ Trí Thành chuyển đề tài: “Duy chỉ có một ngành, cả tập thể ngăn chặn sự thu mua của nước ngoài.”
Lâm Thiển tiếp lời: “Ngành điện gia dụng.” Cô từng đọc qua tin tức liên quan đến vụ này.
Lệ Trí Thành gật đầu: “Tài liệu cho biết, các doanh nghiệp Trung Quốc và tập đoàn điện gia dụng quốc tế đối kháng nhiều năm, bọn họ phải trả cái giá rất đắt mới có thể đẩy lui sự xâm nhập của nước ngoài. Mà kết quả là…” Ngừng vài giây, anh nói tiếp: “Trong cuộc cạnh tranh gay gắt đó, kỹ thuật và thực lực của doanh nghiệp Trung Quốc không ngừng nâng cao. Hiện tại, rất nhiều sản phẩm điện gia dụng lọt vào top đầu toàn cầu. Công ty nước ngoài nhìn thấy sản phẩm điện gia dụng Trung Quốc là nể sợ.”
Lâm Thiển không biết mở miệng thế nào, cô chỉ cảm thấy máu nóng trên toàn thân từ từ sôi sục. Lệ Trí Thành giơ tay gạt hết quân cờ vào hộp.
Sau đó, anh ngẩng đầu nhìn cô, nói rành rọt từng từ một: “Lẽ nào doanh nghiệp của anh không thắng nổi công ty nước ngoài? Không thể đạt đến top đầu toàn thế giới?”
***
Đêm đã rất khuya.
Lâm Thiển nằm trên giường, đầu óc cô chỉ lặp đi lặp lại câu nói của Lệ Trí Thành, trong lòng vẫn chưa hết xúc động.
Tuy bây giờ Ái Đạt là công ty đứng đầu Trung Quốc, nhưng muốn lọt vào vị trí hàng đầu thế giới vẫn còn một khoảng cách rất xa.
Không hiểu tại sao, khi nghe Lệ Trí Thành bình thản nói mục tiêu xa vời đó, Lâm Thiển không hề cảm thấy ngoài tầm tay, mà cô chỉ có một cảm giác nhiệt huyết dâng tràn, sôi sục ý chí chiến đấu.
Lúc này, Lệ Trí Thành mở cửa nhà tắm đi ra ngoài. Bộ dạng của anh mỗi khi tắm xong trông rất gợi cảm, Lâm Thiển càng ngắm càng thích. Không đợi anh tiến lại gần, cô đã nhảy xuống giường lao tới ôm anh.
Thấy người phụ nữ của mình đột nhiên chủ động lao vào vòng tay, Lệ Trí Thành dừng bước. Anh phản ứng rất nhanh, ôm người bế cô lên.
Đôi mắt thâm trầm của anh nhìn cô chăm chú.
Lâm Thiển cất giọng dịu dàng và kiên định: “Em vẫn muốn làm phó tướng của anh. Cúc cung tận tụy, xông pha trận mạc.”
“Được.” Lệ Trí Thành nhẹ nhàng đáp: “Phu nhân muốn làm gì cũng được.”
Lâm Thiển không nhịn được cười, “xì” một tiếng: “Em chỉ muốn làm phó tướng thôi.” Cô cất giọng nũng nịu: “Trưởng quan đại nhân, xin