Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 134706
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/706 lượt.
hãy nói cho em biết cẩm nang diệu kế tiếp theo của anh đi.”
Lệ Trí Thành đặt cô xuống giường, anh cũng nằm bên cạnh rồi ôm cô vào lòng: “Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng. Anh cần phải đi sâu tìm hiểu tình hình của đối phương đã.”
Lâm Thiển gật đầu, cô hiểu điều này. Trước khi bước vào trận chiến, các tướng lĩnh đều phải tìm hiểu kỹ càng tình hình binh lực, lương thảo, thói quen dụng binh của đối phương, mới có thể bách chiến bách thắng. Trước đó Lệ Trí Thành thắng hai trận, cũng bởi vì anh nắm rõ bản tính của Trần Tranh và Ninh Duy Khải.
Ngẫm nghĩ một lúc, Lâm Thiển lên tiếng: “Trước đây em từng tiếp xúc với mấy người của công ty anh trai em, em cũng đã thu thập tư liệu về tập đoàn DG, để em nói cho anh nghe.”
“Được. Cảm ơn phó tướng Lâm.”
Lâm Thiển mỉm cười, tựa vào lòng anh, bắt đầu chắt lọc thông tin quan trọng:
“Mấy người chung vốn và cấp dưới của anh trai em, có thể dùng từ xảo quyệt và tàn nhẫn để hình dung. Bọn họ thường đưa ra nhiều điều kiện hạn chế trong hợp đồng thu mua. Bình thường, anh sẽ thấy không quan trọng nhưng đến khi xảy ra chuyện, ví dụ doanh nghiệp kinh doanh kém hay điều kiện bên ngoài thay đổi, những điều khoản xoàng xĩnh đó liền phát huy tác dụng. Bọn họ có lý do chính đáng, từ từ nuốt doanh nghiệp của anh. Những điều khoản này là hợp pháp và anh chẳng thể làm gì bọn họ. Không thể không thừa nhận, về phương diện thu mua tài chính, doanh nghiệp trong nước thua xa doanh nghiệp quốc tế về mặt kinh nghiệm.”
Lệ Trí Thành gật đầu. Lâm Thiển thở dài: “Em đoán Trần Tranh chắc chắn rơi vào bẫy của bọn họ.”
Nhắc đến Trần Tranh, Lệ Trí Thành không một chút mềm lòng: “Anh ta gieo gió gặt bão.” Lâm Thiển nháy mắt với anh. Thật ra Trần Tranh nói không sai, Tư Mỹ Kỳ bị Lệ Trí Thành kéo xuống nước mới rơi vào cảnh đường cùng.
Lượng tiêu thụ túi xách thông thường của Tân Bảo Thụy giảm sút, tạo ra khoảng trống rất lớn. Tư Mỹ Kỳ đương nhiên nhảy vào, không ngờ bị nhãn hiệu Aier của Ái Đạt đánh bại. Chiêu “một mũi tên trúng ba đích” của Lệ Trí Thành chính là chỉ thị trường vật liệu, thị trường túi xách thông thường và giải quyết Tư Mỹ Kỳ.
Lâm Thiển không nhịn được lại liếc Lệ Trí Thành một cái.
Lúc cô bị người của Trần Tranh cho một bạt tai, Lệ Trí Thành nói, anh sẽ ghi nhớ giọt nước mắt của cô.
Cô thật sự không ngờ, sau một thời gian dài như vậy, anh vẫn không quên tặng Tư Mỹ Kỳ một đòn chí mạng, coi như trả thù cho cô.
Hờ hờ… cái tát của Trần Tranh có cái giá đắt thật đấy.
“Mấy quản lý cao cấp và nhân viên thị trường của tập đoàn DG khu vực Châu Á Thái Bình Dương cũng có đặc điểm riêng.” Lâm Thiển nói tiếp: “Một số thạo về lĩnh vực thương mại điện tử, vì vậy bọn họ làm rất tốt nghiệp vụ tại khu vực Hồng Kông, Đài Loan. Chúng ta phải đặc biệt cẩn thận những hoạt động marketing quy mô lớn trên internet của bọn họ.
Đội ngũ quảng cáo của DG cũng rất xuất sắc. Nói thật là chúng ta không thể nào sánh bằng. Mỗi khi xem quảng cáo của bọn họ, em đều cảm thấy chấn động.”
Ngoài ra, quy trình vận hành của bọn họ cũng nhanh chóng và đạt hiệu quả cao. Dựa theo cách làm của bọn họ ở những nước khác, nhiều khả năng sau khi chuẩn bị đâu vào đấy, họ sẽ phát động “cuộc chiến tia chớp” trên thị trường.”
Đêm khuya tĩnh mịch, hai người thì thầm thảo luận rất lâu. Lâm Thiển nhận thức một cách sâu sắc, con đường phía trước gập ghềnh và trắc trở. Bởi vì bọn họ sắp phải đối mặt với một đối thủ mạnh chưa từng thấy. Xác suất thắng lợi là bao nhiêu, vẫn còn là điều bí ẩn.
***
Cùng lúc đó, kế hoạch thu mua của Lâm Mạc Thần cũng đang tích cực xúc tiến.
Mục tiêu thứ hai của anh là Tân Bảo Thụy.
***
Khi nhận được tin tập đoàn DG đã trở thành một trong những cổ đông lớn của Tân Bảo Thụy, Ninh Duy Khải cảm thấy hơi bất ngờ.
Bởi vì bố con nhà họ Chúc từng tuyên bố, sẽ không bao giờ bán cổ phần của Tân Bảo Thụy. Vậy mà mới một thời gian anh ta rời khỏi công ty, gió đã xoay chiều khác.
Ninh Duy Khải chẳng tốn nhiều công sức đã có thể tìm hiểu ngọn ngành. Hóa ra đối phương ra tay với cổ đông vừa và nhỏ trước. Những cổ đông này đều là họ hàng hoặc nhân viên kỳ cựu của Tân Bảo Thụy, trước đây cùng chủ tịch Chúc tạo dựng giang sơn, nên được sở hữu một số cổ phần của công ty. Bây giờ bọn họ đã không thể đạt lợi ích nhiều hơn từ Chúc thị nên trước đề nghị mua cổ phần với giá cao của DG, bọn họ rất khó giữ vững lập trường.
Tuy nhiên, người thật sự khiến Tân Bảo Thụy rơi vào nguy cơ chính là hai anh em nhà họ Chúc.
Đại diện thu mua của tập đoàn DG là một người gốc Hoa tên Lâm Mạc Thần. Anh ta bí mật hẹn gặp riêng hai anh em nhà họ Chúc. Mấy ngày sau, anh ta mua được 10% cổ phần trong tay hai người. Như vậy, DG chiếm đến 30% cổ phần, trở thành cổ đông lớn của Tân Bảo Thụy.
Trước sự thật này, Ninh Duy Khải chỉ muốn chửi thề một câu.
Chắc không phải do một tay gây dựng nên bọn họ không xót xa. Về việc tại sao hai anh em nhà họ Chúc đồng ý bán cổ phần, Ninh Duy Khải nghĩ đến nhiều nguyên nhân.
Thứ nhất, anh ta nắm giữ Tân Bảo Thụy nhiều năm nên có ảnh h