Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 134866
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/866 lượt.
ng là suy nghĩ trong lòng anh ta. Có lẽ đây chính là cảm giác gặp kỳ phùng địch thủ?
Ninh Duy Khải cười thầm một tiếng.
“Anh định làm thế nào?” Ninh Duy Khải đi thẳng vào vấn đề.
Lệ Trí Thành hiển nhiên đã có dự tính từ trước, anh đặt hai chén trà đến trước mặt Ninh Duy Khải: “Tôi định tiến hành hai bước. Bước thứ nhất anh làm chủ, tôi phối hợp, tăng thêm áp lực cho đối phương từ vòng ngoài, khiến bọn họ phải chịu áp lực lớn trong quá trình thâm nhập vào thị trường Trung Quốc.”
Ninh Duy Khải hiểu ý Lệ Trí Thành, “vòng ngoài” là chỉ mạng lưới tiêu thụ, nhà cung ứng, các đại lý, công ty vận chuyển trên cả nước. Hiện tại, anh ta vẫn là Chủ tịch Hiệp hội túi xách, có mối quan hệ trong ngành. Ban đầu, anh ta định dùng chiêu này để phong tỏa Aito. Bây giờ Lệ Trí Thành lại bảo anh ta áp dụng chiêu này vào đối thủ nước ngoài, nghĩ lại cũng thấy nực cười.
Trước sự trầm mặc của Ninh Duy Khải, Lệ Trí Thành nói tiếp: “Trong bước này, toàn bộ nguồn lực của Ái Đạt sẽ ủng hộ anh.”
Cái gọi là “ủng hộ” có nghĩa nguồn lực của cả hai công ty đều nằm trong tay Ninh Duy Khải, nghe theo sự sắp xếp của anh ta. Như vậy, hai công ty sẽ phải đối mặt với áp lực cạnh tranh và chịu tổn thất như nhau. Đồng thời đây cũng là cơ hội tích lũy mối quan hệ và danh tiếng, giúp ích cho việc làm lại từ đầu của anh ta sau này. Ninh Duy Khải thầm cân nhắc tính toán trong lòng. Anh ta không vội nhận lời, mà hỏi lại: “Bước thứ hai thì sao?”
Lệ Trí Thành tựa vào thành ghế ở phía sau, bình thản đáp: “Bước đầu tiên sẽ khiến DG bị tổn thương nguyên khí, cũng là giả vờ tiến công. Bước tiếp theo, tôi sẽ chịu trách nhiệm tạo nên bức tường ngăn chặn hàng ngoại trong lòng người tiêu dùng.”
***
Lệ Trí Thành về công ty Ái Đạt vào lúc chạng vạng tối, nhân viên đã tan sở gần hết. Tưởng Viên ngồi ở gian ngoài, liền đứng dậy khi thấy anh: “Giám đốc Lâm đến rồi.”
Lệ Trí Thành gật đầu: “Cậu về trước đi.”
Vừa đẩy cửa, Lệ Trí Thành liền nhìn thấy Lâm Thiển đứng bên giá sách, đang xem quyển Binh pháp Tôn Tử của anh. Cô quay đầu mỉm cười với anh, đồng thời rút tờ diệu kế thứ ba mà anh mới viết cách đây không lâu.
“Để em giữ cái này cho anh được không?” Cô hỏi.
Lệ Trí Thành đương nhiên không vấn đề gì. Lâm Thiển gấp cẩn thận, bỏ vào ví tiền luôn mang theo người, đồng thời cố ý cất giọng nghiêm nghị: “Em phải hết sức cẩn thận mới được, bị người khác nhìn thấy là hỏng bét. Tất nhiên, em cũng sẽ không cho anh trai xem.”
Lệ Trí Thành mỉm cười, đi tới ôm cô cùng ngồi xuống ghế.
“Tuần sau em thu xếp đi thành phố A được không?” Anh hỏi.
Lâm Thiển hơi bất ngờ: “Chẳng phải theo kế hoạch, đầu tháng sau em mới đi hay sao?”
Kế hoạch mà cô nhắc tới đã được định ra từ trước, Lâm Thiển đi chi nhánh công ty Minh Đức ở thành phố A. Từ nay về sau, cô sẽ tiếp quản mọi công việc của Minh Đức ở đại lúc, coi như rời khỏi Ái Đạt.
“Cuộc chiến sắp xảy ra.” Lệ Trí Thành ôm cô: “Em cứ ở bên đó, xong việc anh sẽ đón em về.”
Lâm Thiển im lặng. Cô hiểu ý Lệ Trí Thành, giống như Lâm Mạc Thần tránh mặt khỏi vụ thu mua Ái Đạt, việc cô rời khỏi công ty sẽ càng ổn thỏa hơn. Mấy ngày trước, Lâm Thiển tuyên bố làm phó tướng của anh, nhưng đó cũng chỉ là lời nói trong lúc hưng phấn, bản thân cô đã sớm chuẩn bị tinh thần đứng ngoài cuộc.
Tuy nhiên, Lâm Thiển không ngờ mình phải đi nhanh như vậy.
“Được thôi.” Lệ Trí Thành đã quyết định, chắc chắn có suy tính của anh. Lâm Thiển ôm cổ anh: “Anh cần bao nhiêu thời gian?”
“Ba đến năm tháng.”
Lâm Thiển tròn mắt: “Ba đến năm tháng ư?” Cô và anh sẽ không gặp mặt?
Bắt gặp vẻ sốt ruột của Lâm Thiển, Lệ Trí Thành mỉm cười, giơ tay đỡ gáy rồi cuối xuống hôn cô.
“Tuần nào anh cũng sẽ đến thăm em, bất kể mưa gió bão bùng.”
***
Vài ngày sau, Lâm Thiển đáp chuyến bay đi thành phố A.
Đối với chuyến đi lần này, cô vừa hưng phấn vừa bịn rịn. Vừa rồi Lệ Trí Thành tiễn cô ra sân bay, nhìn hình bóng cao lớn của anh giữa đám đông, viền mắt cô ngấn nước.
Tuy nhiên, hai người sống chung lâu ngày, bây giờ được sống một mình cũng khá thoải mái dễ chịu. Hơn nữa, Lệ Trí Thành hứa mỗi tuần sẽ đi thăm cô một lần, chắc chắn anh sẽ làm được.
Lúc ngồi ở phòng đợi, Lâm Thiển gọi điện chào Lâm Mạc Thần. Lâm Mạc Thần hơi bất ngờ: “Chẳng phải tháng sau mới đi sao?”
Lâm Thiển thở dài: “Anh đã né tránh thì em cũng nên tránh mặt đúng không?”
“Cũng tốt. Em là nhược điểm duy nhất của Lệ Trí Thành, em lui về đằng sau, anh cũng yên tâm hơn.” Lâm Mạc Thần đáp.
Lâm Thiển ngẩn người, cái gì mà “em là nhược điểm duy nhất của Lệ Trí Thành”? Rõ ràng cô luôn là một mãnh tướng dưới trướng của anh, tự dưng trở thành điểm yếu từ lúc nào thế?
Anh trai đã nghĩ vậy, lẽ nào Lệ Trí Thành cũng có ý nghĩ tương tự?
Cho đến lúc lên máy bay, trong lòng Lâm Thiển vẫn không thoải mái. Nhưng khi máy bay lao vào tầng mây, bên ngoài cửa sổ tràn ngập ánh nắng chói lòa, Lâm Thiển tạm thời gạt bỏ mọi chuyện ra khỏi đầu óc.
Cô vừa ngắm phong cảnh, vừa rút tờ cẩm nang diệu kế khỏi ví tiền.
Mấy ngày trước, khi Lâm Thiển và