Tác giả: Diệp Tử
Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341391
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1391 lượt.
, đúng phong cách của một người nữ doanh nhân thành đạt.
Cô ta kẹp điếu thuốc giữa hai ngón tay, rồi từ từ nhả khói, nhìn rất sành điệu.
"Hoài Ngọc, cậu trông khác so với trước kia quá." An Ninh thật lòng khen.
Hoài Ngọc hếch mày: "Vậy à? Còn tớ thấy cậu chẳng hề thay đổi gì cả". Hoài Ngọc cũng nói thật lòng mình.
Đôi mắt sáng, khuôn mặt đẹp, ông già thời gian hình như có đặc biệt ưu đãi cho An Ninh, cô ta không thể nhận ra chút dấu vết tuổi tác nào trên người An Ninh. Không giống cô ta, tuy làm ăn rất phát đạt, nhưng những năm tháng qua dường như cô đã xuống sắc đi nhiều, nhiều khi còn không dám nhìn mình trong gương.
An Ninh chỉ biết cười trừ. Hoài Ngọc nói chuyện với giọng quá sắc, cô nghe không quen.
May mà đồ ăn được mang đến kịp thời làm giảm bớt không khí gượng gạo lúc đó.
"An Ninh, cậu tìm tớ có việc gì, cứ nói thẳng đi. Tớ không có nhiều thời gian, tối nay tớ còn phải đi đàm phán một vụ làm ăn lớn." Hoài Ngọc ăn vài miếng rồi đặt đũa xuống nói.
An Ninh thấy hơi nóng mặt, thái độ nửa vời này của Hoài Ngọc khiến những lời An Ninh chuẩn bị nói suýt chút nữa tắc nghẹn nơi cổ họng. Cũng may do được sự cọ xát nhiều trong những ngày tháng qua, nên da mặt của An Ninh cũng dày hơn: "Vậy tớ nói luôn nhé. Tớ muốn mở một tiệm áo cưới ở thành phố H, nên muốn nhờ cậu cung cấp cho tớ vài địa chỉ cung ứng đáng tin cậy".
"Cái này thì không vấn đề gì." An Ninh ngớ người, với thái độ lạnh nhạt vừa nãy của cô ta, An Ninh không thể ngờ rằng cô ta lại đồng ý ngay như vậy.
Hình như đoán được những gì An Ninh đang nghĩ, Trương Hoài Ngọc khẽ cười: "Nói cho cậu biết tớ cũng chẳng mất mát gì, hơn nữa cũng là tiện tay làm phúc, cả tớ và cậu đều được lợi, tại sao tớ lại không vui vẻ giúp cơ chứ?". Cô ta nói cũng phải, những người làm kinh doanh, có ai lại muốn kinh doanh thua lỗ. Tiệm áo cưới của An Ninh mở ở thành phố H, chẳng có ảnh hưởng gì tới Hoài Ngọc cả. Hơn nữa, nói cho An Ninh biết nguồn cung cấp hàng, cũng đồng nghĩa với việc giới thiệu mối làm ăn cho nhà cung cấp, sau này họ sẽ nể mặt cô ta hơn.
An Ninh vốn tưởng rằng phải mất nhiều công sức để thuyết phục Trương Hoài Ngọc, không ngờ sự việc lại được giải quyết dễ dàng như vậy. Cô há hốc miệng, không biết nói gì.
Hoài Ngọc rút điện thoại ra. Hơ, An Ninh cúi đầu cười, đó là chiếc điện thoại IPOD PHONE đời mới nhất.
"Cậu ghi lại vài số điện thoại này nhé."
An Ninh như vớ được ngọc, cô ghi lại mấy số điện thoại đó, rồi đối chiếu lại vài lần cho chính xác, sau đó gấp nhỏ tờ giấy lại cẩn thận nhét vào túi xách, thở phào nhẹ nhõm.
Hoài Ngọc mỉm cười: "Còn việc gì nữa không?".
An Ninh khẽ lắc đầu.
"Vậy tớ đi đây, có việc gì liên hệ sau nhé." Hoài Ngọc đứng dậy, cho điện thoại vào trong túi, rồi rút ví tiền ra.
"Không cần, không cần, bữa cơm này tớ mời mà." An Ninh vội ngăn Hoài Ngọc lại, Hoài Ngọc cũng không giằng co với An Ninh nữa.
Trương Hoài Ngọc đi được một lúc, An Ninh mới trả tiền rồi rời khỏi quán ăn.
Vừa xuống đến tầng một, bỗng có ai đó lao vút qua bên cạnh rồi cướp lấy chiếc túi xách của cô, sau đó hắn chạy như bay vào chỗ tối để lẩn trốn. Tất cả sự việc diễn ra trong thời gian chưa đầy hai giây. Khi An Ninh kịp phản ứng lại, thì kẻ đó đã chạy cách xa cô mấy trăm mét.
Trong túi có chứng minh thư, thẻ ngân hàng, tiền mặt, nhưng quan trọng nhất chính là mấy số điện thoại vừa rồi, nghĩ đến đó An Ninh sợ hãi đến toát mồ hôi.
Cô kêu lớn, rồi đuổi theo, nhưng với chiếc giày cao gót, chiếc váy đến đầu gối, cộng thêm việc không thường xuyên luyện tập, làm sao cô đuổi kịp tên trộm đã được luyện tập bài bản cơ chứ?
Đúng lúc cô sắp mất lòng tin, thì một bóng đen xuất hiện từ phía sau cô, rất nhanh chóng, người đó vượt lên trước, trong thoáng chốc đã đuổi kịp tên trộm, bẻ quặt tay trên trộm ra phía sau rồi không chế hắn, cách quặt tay tên trộm đó, An Ninh thấy rất quen.
An Ninh thở hổn hển chạy tới. Người kia đưa chiếc túi xách cho An Ninh: "Kiểm tra xem có thiếu mất cái gì không".
Ví tiền, điện thoại, tờ giấy, không thiếu thứ gì. An Ninh cảm động nói: "Thật cảm ơn anh quá".
Người kia cười, rồi từ trong túi quần rút ra thẻ chứng nhận: "Đó là việc tôi nên làm, phiền cô theo tôi về đồn để lấy khẩu cung".
An Ninh lướt qua tấm thẻ, Lý Vệ, phòng trinh thám hình sự, sở công an thành phố S. Từ động tác bắt cướp mà anh ta thực hiện vừa nãy, An Ninh đã ngầm đoán ra thân phận của anh ta, quả nhiên cô đoán không sai. Cô gật gật đầu, phối hợp với cảnh sát hoàn thành nhiệm vụ, đó là nghĩa vụ mà một công dân tốt nên làm.
Lời thề
Người ta thường nói người đàn ông có ma lực nhất khi họ đang làm việc, còn người phụ nữ trở nên rạng rỡ nhất khi họ chủ tâm vào một việc gì đó.
Ngày thứ ba An Ninh quay trờ lại thành phố H, vừa mới bước xuống tàu hỏa, còn chưa kịp về nhà cất hành lý, cô đã gọi điện cho Tô Khoáng.
"Bây giờ anh có rảnh để đưa tôi đi xem địa điểm thuê được không, tôi đã trở lại rồi." An Ninh sốt sắng như không thể chờ