Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thù Đồ

Thù Đồ

Tác giả: Diệp Tử

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341389

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1389 lượt.

chắn không được như ở nhà, con phải biết tự chăm sóc cho mình." Khi An Ninh lần đầu tiên đi thành phố H, ông An Tư Nguyên cũng đã nói câu đó, giờ đây nhìn thấy đứa con gái đã gầy rộc đi, ông không kìm lòng được mà nhắc lại câu đó. Con gái ông giống tính ông, rất cố chấp, rất ngang ngạnh, ông biết con gái ông không bao giờ dễ dàng từ bỏ mọi thứ. Thấy con mình đã chịu quá nhiều đau khổ trong chuyện tình cảm, người làm cha như ông không thể bù đắp được cho con, ông chỉ biết ủng hộ con về mặt kinh tế giúp con gái làm những việc mà nó muốn làm.
"Bố?" An Ninh ghì đầu vào lòng An Tư Nguyên, nũng nịu bên ông như lúc cô còn nhỏ. Con gái bao giờ cũng gần gũi với bố hơn, An Ninh cũng vậy.
Ông An Tư Nguyên vuốt tóc con gái đầy âu yếm.
"Con đừng làm tự làm khó mình nữa. Con hãy nhó, nơi đây mãi mãi là nơi để con trú chân. Bố mẹ không yêu cầu con phải làm được việc gì lớn, chỉ mong con có cuộc sống bình yên, vui vẻ là bố mẹ mừng rồi."
Đôi mắt An Ninh mơ màng, cô hít hít mũi, nũng nịu ôm lấy cánh tay An Tư Nguyên lay nhẹ: "Bố, bố yên tâm. Con gái bố đã trưởng thành rồi mà".
"Nếu con thực sự đã trưởng thành, thì đừng để bố mẹ phải lo lắng nữa." Đôi mắt ông khẽ nheo lại, ông mỉm cười. Từ khi cô xảy ra chuyện, mái tóc của ông đã bạc đi nhiều, nhìn mái tóc bạc của ông, sống mũi cô bỗng cay cay, nước mắt chi chực trào ra.
Thấy vậy ông An Tư Nguyên vội vã đi tìm khăn giấy.
"Con ngốc quá! Bố có nói gì con đâu, sao con lại khóc rồi?" Giọng ông nhẹ nhàng. Ông chiều chuộng con gái từ nhỏ đến lớn, không để con gái phải chịu dù là cảm giác tủi thân. Sau khi xảy ra chuyện, ông mong có thể lột da Quan Tín, ngay cả bố mẹ Quan Tín là những người bạn tốt bấy lâu cũng bị liên lụy. Nếu không phải có vợ ông can ngăn thì lúc ở trong bệnh viện ông đã đánh cho họ một trận rồi.
An Ninh lấy tay lau nước mắt, sau cái lần bước qua cửa từ thẩn, cô không có dũng khí để bước qua cánh cửa đó lần nữa. Cô đã trở về từ cõi chết. Những ngày tháng qua, cô đã nghĩ thông rất nhiều điều. "Bố, con sẽ không bao giờ làm việc dại dột nữa đâu." Dường như cô đang hứa, từ nay về sau cô sẽ sống vì bản thân mình, vì bố mẹ và vì những người bạn, chứ không phải không vì Quan Tín nữa.
Ông An Tư Nguyên cười vui vẻ.
Trương Hoài Ngọc là bạn học thời trung học với An Ninh, đến năm học lớp chín, hai người nói chuyện với nhau không quá mười câu. An Ninh đọc được thông tin mà cô ta để lại trong danh sách bạn học cùng trường, lúc đó An Ninh mới liên hệ với cô ta.
Trương Hoài Ngọc có hình thức không nổi trội, thành tích học tập không xuất sắc, sau khi tốt nghiệp trung học cô ta không thi được vào trường điểm nên quyết định thừa kế doanh nghiệp gia tộc, chuyển sang làm kinh doanh.
Cái gọi là doanh nghiệp gia độc ở đây thực ra chỉ là một cửa hàng thời trang nho nhỏ. Khi Trương Hoài Ngọc vừa tiếp quản nó, cửa tiệm chỉ rộng năm, sáu mét vuông, quần áo để bán chất thành đống, ba người khách đến xem đã rất vất vả khi quay người. Nhưng, nhờ vào con măt độc đáo cùng cách quản lý kinh doanh tốt, chưa đầy ba năm, tiệm của Hoài Ngọc đã trở thành chuỗi cửa hàng thời trang danh tiếng, cô ta đã mở ba chi nhánh tại thành phố S.
An Ninh tìm gặp Hoài Ngọc là để tìm hiểu về nguồn nhập hàng của cô.
Trương Hoài Ngọc cũng khá bất ngờ khi nhận được điện thoại của An Ninh. Trong ấn tượng của Hoài Ngọc, An Ninh là một người có gia thế tốt, học hành giỏi giang, ngoại hình xinh đẹp, có phần ngạo mạn, tự phụ, thậm chí không thèm chơi với những người có thành tích học tập bình bình. Lần này An Ninh lại đến nhờ Hoài Ngọc giúp đỡ, khiến Hoài Ngọc cảm thấy rất vinh dự.
An Ninh ngồi một mình uống trà trên đường Long Cừ Tây, Trương Hoài Ngọc cố ý đến muộn nửa tiếng, không phải vì cô ta có ác ý gì, mà chỉ là muốn chọc tức An Ninh.
Quả nhiên là như vậy. Khi Hoài Ngọc bước vào, An Ninh đang sốt ruột nhìn đồng hồ đeo tay liên tục. Nhìn thấy Trương Hoài Ngọc, An Ninh mừng ra mặt, cô vội vàng kéo ghế cho cô ta, rồi ân cần hỏi: "Hoài Ngọc, cậu muốn ăn gì?".
Hoài Ngọc lật lật tờ thực đơn, nhếch mày. "Chỗ này chẳng có món nào ngon cả." Cô ta quẳng thực đơn xuống bàn, nhún vai nói.
"Vậy chúng ta đổi chỗ khác, muốn đi đâu, cậu tự quyết định." An Ninh vặn vặn gấu áo, mình có việc cần nhờ người ta, thì đành phải hạ mình một chút vậy.
"Ôi, thôi. Cậu tự xử lý đi, cứ chọn bừa vài món là được rồi." Hoài Ngọc cũng không muốn làm khó An Ninh, có điều, cô ta khó có được cơ hội như thế này, nên muốn trêu chọc An Ninh cho đã. Cô ta lôi ra một hộp thuốc lá D-MIX từ trong chiếc túi xách tay đẹp mắt, rồi nhìn về phía An Ninh hỏi: "Cậu không thấy phiền chứ?".
An Ninh lắc đầu, trong lúc chờ đồ ăn được mang lên, An Ninh dò xét Hoài Ngọc một lần nữa.
Thực sự Hoài Ngọc trông hoàn toàn khác so với trước kia, vẻ quê mùa, cục mịch trước kia của cô ta như tan biến đi đâu hết, thay vào đó là vẻ xinh đẹp, sang trọng. Hóa ra khí chất con người là thứ có thể sửa đổi được. Chiếc áo khoác ngoài hiệu Givenchy và chiếc váy bó được cắt may rất khéo, mái tóc buông dịu dàng, trang điểm nhẹ nhàng