XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thù Đồ

Thù Đồ

Tác giả: Diệp Tử

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341387

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1387 lượt.

tin bác ấy?".
An Ninh tỏ ra điềm nhiên: "Bởi vì anh dẫn tôi tới đây, cho nên tôi tin bác ấy".
Ánh nắng đầu chiều chiếu thẳng vào khuôn mặt xinh đẹp của An Ninh, bảy sắc cầu vồng nhảy múa trên mái tóc cô, hàng mi dài chớp chớp, cô cười thật hiền. Nếu câu nói đó thốt ra từ miệng người khác, thì nhất định Tô Khoáng sẽ nghĩ có ẩn ý trong đó, nhưng nó lại được thốt ra từ miệng An Ninh, vì thế anh chỉ biết tin, không thể có suy nghĩ khác được.
Tô Khoáng lặng lẽ nhìn An Ninh, lúc lâu sau anh mới quay người, khẽ nói một câu: "Cảm ơn cô đã tin tưởng".
Cũng chính lúc này, anh bỏ lỡ mất sự thẹn thùng, xinh đẹp hiện rõ trên khuôn mặt cô.
Những lời nói được thốt ra rất tự nhiên, ngay lúc đó không ai nhận ra điều khác thường, nhưng về sau khi ngẫm kỹ lại, chợt nhận ra đó giống như một lời thề, bất giác An Ninh thấy thẹn thùng.
Rút tiền từ ngân hàng xong, họ quay trở về chỗ cửa tiệm, lúc này bà Niên cũng đã về đến nhà.
Vừa mới gặp nhưng bà Niên đã rất quý An Ninh, bà nắm lấy tay cô hỏi hết chuyện này sang chuyện khác.
"Nhìn cô bé này, sao mà xinh thế. Ông nó này, ông nhìn khuôn mặt cô ấy xem, cả tính cách nữa, sao mà giống Tiểu Điệp nhà ta quá."
Ông Niên chi cười hà hà, không đáp lại câu nói của bà Niên.
Đôi mắt An Ninh tràn đầy niềm vui, cô luôn tin rằng giữa người với người đều có duyên phận với nhau.
Còn Tô Khoáng, khuôn mặt thẫn thờ, mọi suy nghĩ của anh bỗng chốc đông cứng lại.
Hợp đồng đã được ký kết, cả hai bên đều rất vui vẻ.
An Ninh cầm bản hợp đồng trên tay, cô như bay lên tận chín tầng mây tự lúc nào. Giờ đây, đã tìm được cửa tiệm, nhà cung cấp về cơ bản cũng đã được xác định, tiếp theo chỉ cần tu sửa và tốn công đi điều tra thị trường nữa thôi. Nghĩ đến những việc đó, cô mong sao mình có thể giải quyết xong xuôi mọi chuyện, sau đó cửa tiệm sẽ được khai trương một cách thuận lợi, tiền bạc sẽ chảy vào túi cô như nước. Cô nghĩ đến mức quên hết mọi thứ xung quanh, đôi mắt bừng sáng vẻ tự tin, Tô Khoáng cũng nhìn thấy biểu hiện đó, anh cũng cảm thấy vui lây, một nụ cười dần xuất hiện trên môi anh.
Khi cáo từ ông bà Niên, bà Niên tiện tay cầm lấy chỗ đồ điểm tâm do chính tay bà làm đang đặt ở trên bàn nhét vào trong ba lô của An Ninh. An Ninh có ý không nhận, thì bị bà Niên trừng mắt. Vì thế cô đành phải giơ tay đầu hàng, thấy vậy bà Niên cười thật tươi tiễn hai người đi ra.
Chắc khi còn trẻ bà Niên rất đẹp, bất giác An Ninh nhìn bà một lúc. Rồi như có gì đó chạm vào ký ức cô, tướng mạo của bà Niên trông rất quen. Cô lẩm bẩm, chắc chắn là mình đã gặp bà ở đâu rồi. Nhưng cô không rõ là đã gặp ở đâu.
Sau khi chuyện cửa tiệm và nhà cung cấp đã được thu xếp đâu vào đấy, An Ninh mới thực sự biết thế nào là bận rộn.
Để tiết kiệm chi tiêu, An Ninh và Lưu Huệ đã bàn bạc cả đêm về bản thiết kế tu sửa và trang trí cửa tiệm. Ngày hôm sau, cả bốn con mắt đều thâm quầng, nhưng họ vẫn cố cố gắng đi lấy ý kiến của mọi người. Đã mấy ngày qua, tuy người mệt mỏi vô cùng, nhưng cảm giác thỏa mãn sau những gì bận rộn này trước đây họ chưa từng trải qua.
Những ngày tiếp theo đó, ngày nào An Ninh cũng giám sát chặt chẽ đám công nhân đến tu sửa cửa tiệm.
Tô Khoáng thấy An Ninh vui lên từng ngày, mặc dù lần nào từ cửa tiệm trở về đầu tóc cô đều lấm lem bụi đất, nhưng cô không thể giấu nổi sự phân khích hiện rõ trong đôi mắt. Người ta thường nói người đàn ông có ma lực nhất khi họ đang làm việc, còn người phụ nữ trở nên rạng rỡ nhất khi họ chú tâm vào một việc gì đó.
Lúc đầu cô còn thu mình vào góc khuất tối tăm, đến giờ trở nên vui vẻ, cởi mở như thế này, thực sự cô đã thay đổi rất nhiều.
Thỉnh thoảng nửa đêm Tô Khoáng về đến nhà, đèn trong phòng An Ninh vẫn sáng. Anh tưởng tượng cảnh cô cắn cắn bút ngồi suy nghĩ trước chiếc máy tính xách tay. Có thế giúp cô được gì anh đã đều giúp cả rồi, những gì còn lại đều phải dựa vào chính cô thực hiện. Không, ít nhất vẫn còn một việc anh có thể giúp cô, đó là mua cho cô một bát mỳ anh Phan nấu. An Ninh nghiện món mỳ của anh Phan ngay từ lần đầu tiên được ăn.
Tô Khoáng khẽ nhoẻn miệng cười, rồi khẽ gõ cửa phòng An Ninh: "Ra ngoài ăn này".
Một lúc sau, An Ninh mói ra mở cửa, trước tiên cô vào nhà vệ sinh rửa mặt, còn chưa kịp lau khô mặt cô đã vội sà tới chỗ bát mỳ ăn ngấu nghiến.
Tô Khoáng ngồi bên cạnh nhìn cô ăn, anh vừa nhìn vừa cười, nói: "Từ từ thôi, có ai tranh của cô đâu".
An Ninh chẳng thèm ngẩng đầu, cô vẫn tiếp tục chiến đấu với bát mỳ, một bát mỳ tố lô nhanh chóng được đánh bay.
"Không phải là cô vẫn chưa ăn bữa tối đấy chứ?" Tô Khoáng hoài nghi hỏi, nhìn dáng vẻ của An Ninh, rõ ràng là cô rất đói.
An Ninh ngại ngùng lắc đầu: "Tôi bận suốt từ lúc ở cửa tiệm về đến giờ, thực sự không có thời gian để làm cái gì ăn nữa".
Tô Khoáng vừa giận vừa buồn cười. Anh đã từng được thưởng thức tay nghề nấu ăn của An Ninh, chính là cái hôm ký hợp đồng thuê nhà. An Ninh nói muốn mời anh ăn bữa cơm để cảm ơn, nhưng vì Tô Khoáng phải tranh thủ thời gian đến Kim Bích Huy Hoàng, nên An Ninh đề nghị để cô nấu cơm, sau đó đợi đế